Read Men without Women by Haruki Murakami Online

men-without-women

村上春樹9年ぶりの短編集「ドライブ・マイ・カー」「イエスタデイ」「独立器官」「シェエラザード」「木野」「女のいない男たち」。表題作は書き下ろし。...

Title : Men without Women
Author :
Rating :
ISBN : 35010078
Format Type : Hardcover
Number of Pages : 107 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

Men without Women Reviews

  • Helle
    2018-11-06 12:39

    I saw Murakami yesterday. I don't mean that in a metaphorical way: I literally saw him in my home town of Odense, Denmark. He received the Hans Christian Andersen Literary Award and made a few small appearances while he was here, one of which was at our local library. There were only 180 of us there, and I don't think anyone left the room afterwards thinking that the event had been so-so. I, at least, felt dazed and enriched and happy afterwards. We heard him read aloud from a short story (in Japanese) which his Danish translator afterwards read in Danish; we heard him answer some questions prepared by said translator and a literature expert. And we heard him answer some questions from the audience. He was delightful. He was humble. He was kind. He was funny. And I got to ask him the last question.(I may come back and actually review this collection. Then again, I may not. I may disappear down a well or go chase a cat or go to sleep and wake up as someone who doesn't read books).

  • Elyse
    2018-10-28 19:13

    Audiobook...I LOVED THESE STORIES!!!! They penetrated through my ears and my thoughts. I was hanging on to every word walking around town completely captivated. The only thing I didn't like -- only for a couple of minutes-is when switching to a new story... I wasn't ready to transition. Yet, they were 'all' fascinating & amazing!!!Quick question? Do you think women drive different than men? And... MEN: do you feel less at ease in the passenger seat with a woman driving - than when a man is? Paul said yes...'usually'! To my 'audiobook' friends.....( even if you mostly only listen to non- fiction audiobooks)...this was an EXCELLENT WALKING COMPANION...( Esil)... lol

  • Andrew Smith
    2018-10-25 17:13

    When you delve into a Murakami book you’re never quite sure what you’ll find – will it be surreal and mind bending, likeThe Wind-up Bird Chronicle, or darkly realistic like Norwegian Wood? Well this collection of short stories certainly has more in common with the latter, though not entirely so. The title gives away the linking theme, but that’s too simplistic. There’s longing and loneliness here but also a desire to understand, to discover. The tones are often deeply melancholic and are told – in typical Murakami style – in a matter of fact, somewhat unemotional way, but are totally beguiling nonetheless. As you would expect they are beautifully written, containing lines that stopped me in my tracks to ponder the pure truth of the statements.An actor has lost his wife after 20 years. She died after a short illness and as he is driven to and from the theatre in which he is performing he is quizzed by his female driver. It appears that he knew his wife had had affairs and at one stage took the strange step of befriending a fellow actor purely because he suspected he had had trysts with his late wife. Was his motivation just curiosity, as he sought to understand his wife’s motivation to seek out other male company? Or was he looking to exact revenge in some manner? A young man talks to his friend about his own girlfriend. They met when they were quite a bit younger and have been together for some time, but they don’t have a sexual relationship. He attempts to persuade his friend to take his girlfriend out on a date. What is the spur for this and where does he expect this to take his own relationship with his girlfriend?In both of these stories I was struck by the apparent strangeness of the actions taken by the lead protagonist, yet as the narrative developed these actions seemed to make more sense. Murakami regularly introduces me to people who not only live in a very different culture but who also seem slightly off-kilter. It’s unsettling… but stimulating. Sometimes I can reconcile myself to who they are and why they do what they do, but not always.A cosmetic surgeon seems to have everything a single man could want: money, a good career and an abundance of willing female company. He’s careful not to put himself in a position where he will become too emotionally involved with these women, in fact his favoured route is to liaise with women who are already in a steady relationship. He enjoys their company relishes the conversations and, of course, the sex. But then it happens - he falls in love. This certainly wasn’t in the plan and it throws his whole life into turmoil. In the title piece a man receives a ‘phone call advising him that an ex-girlfriend has committed suicide. He’s not sure why he received the call as he’d had no contact with her for a long time. However, he reflects that this is the third ex-girlfriend of his that has committed suicide. And then there’s the account of a young man in confinement, who is visited by a housekeeper who also provides sexual favours and talks to him about reincarnation (she was an eel in a previous life) and a boy she secretly stalked.These stories spoke to me of introspection and addiction and of a yearning for relationships lost. I don’t think I’ve worked out the true underlying message in any of these tales (if, indeed, there is one) but the story of the surgeon, in particular, has a haunting and compelling unexpectedness to it.Kino, about a man who opens a small bar after he splits with his wife is the only story I’d read before (and reviewed it here). I enjoyed it at the time and I believe it’s one of the strongest offerings in this book.The final story is the most surreal, it’s a reversal of Kafka’s The Metamorphosis in which Gregor Samsa awakens to find himself transformed from insect to human. As he stumbles about his apartment trying to get used to this new, strange body he is visited by a hunchbacked woman to whom he becomes attracted.It’s my first foray into the world of the author’s short story collections and it’s one I found hugely rewarding. As always with compendiums of this sort, some pieces attracted me more than others but I enjoyed the fact that each felt very separate and different to the last. Murakami has a hugely fertile mind and an uncanny ability to put words on a page in a way that excites, confuses and disturbs. I’m off to find more like this.

  • Bookdragon Sean
    2018-11-01 18:34

    Men Without Women is a collection of stories about despairing men and loneliness; it depicts men who try to cope with the sorrows of life after their loved one has departed from them. Unable to move on, the men spend the rest of their days lamenting what they will never again feel. So this is a sad collection, one that captures the harsh realities of human experience, at least, the experience some people will ultimately feel in the face of rejection. The feelings the men have here are not needy or creepy towards the women in question. This certainly isn’t a collection about desperate men. What we have instead is successful men, often those who are married or charming with the ladies, who lose their loved one or perhaps find her for the first time. They then have to get on with their loves in the wake of such a thing.Not an easy task for sure. Some have different coping strategies varying in different levels of extremity. One man simply dies, unable to eat anymore or muster the will to live, he slowly perishes and wastes away to nothing as he realises his love never felt the same way about him. What’s surprising, and perhaps a truism, is how easy it is for such an experience to break a man. Again, these men are not emotionally fragile or unhinged; they are relatively normal people who simply get overwhelmed by emotions that they cannot control or predict. Love is never easy and unreciprocated love is agony.But don’t some people have the strength to carry on? However, despite the harsh experience the men have here, I wanted to see a little bit more positivity. Some people, men or women, will find themselves in very similar situations in life, but they do not simply lay down and die. They get on with it; they keep going. Life does not fit into a neat little box. We don’t always get what we want, and simply giving up is not the answer. We have one life, and despite how painful our own experience can be, there is always a reason to carry on. If you’re not living for yourself, then live for other people. As ever Murakami’s prose is precise with the ability to handle such complex emotions. And he has tapped into something here, something true to life, but not everybody will react in such a way. We must move forward no matter how hard it may seem. At times I found myself wanting to give the men a good hard slap; they surely needed it: they needed a motivation injection or something. As important as it is to find a partner in life, it is not the thing that defines life or success. This book is certainly worth a read, though it falls short of its potential.

  • Marita
    2018-10-31 14:20

    “HE WOKE TO discover that he had undergone a metamorphosis and become Gregor Samsa.”Yes, that's right... Kafka in reverse! This must be the best opening line that I have seen in a short story for a long while. It is not the first one in this collection, but it certainly grabbed my attention. This collection reminded me why Haruki Murakami is one of my favourite authors.Here are some tasters:Drive my Car””… Performing allowed me to be someone other than myself. And I could revert back when the performance ended. I really loved that.” “You loved being someone other than yourself?” “Yes, as long as I knew I could go back.””The actor Kafuko engages a female driver, and slowly he opens up to her about a secret sorrow and unresolved matter. YesterdayThe theme continues of being someone other… ”Another reason I stopped using the Kansai dialect was that I wanted to become a totally different person.”Tanimura is from Kansai, but adopts the Tokyo way of speaking; Kitaru on the other hand is from Tokyo and insists on speaking in perfect Kansai dialect. Mr Murakami captures ‘teenage-speak’ very deftly in this story.An Independent Organ”THERE ARE PEOPLE in the world who—thanks to a lack of intellectual acuity—live a life that is surprisingly artificial. I haven’t run across all that many, but there are certainly a few. And Dr. Tokai was one of them.”In this story Dr. Tokai concludes that women have a special independent organ…ScheherazadeAh yes, she tells stories… and Habara thinks about lampreys.KinoKino makes an unfortunate discovery, opens a bar, and there’s a cat (this is Murakami after all!) and a mysterious customer who likes to read. Samsa in LoveSee my opening paragraph.Men Without Women”This woman was the third woman I’d gone out with who’d killed herself.” Go figure…I thoroughly enjoyed reading this collection of stories with its thread of identity and self in the lives of men without women.

  • PopiTonja
    2018-10-28 12:33

    Ja prosto obožavam ovog čoveka!Savršeno, na njegov svojstven način upakovano.Svaku sam priču doživela kao jedan mali roman. ❤️ Imam osećaj da su njeno i moje srce nečim čvrsto povezani. Kad se njeno srce pomeri, ono sa sobom povuče i moje. Kao dva čamca vezano konopcem. Čak i da želim da presečem tu vezu, sečivo kojim bi se ona dala preseći nigde ne postoji. ❤️

  • Panagiotis
    2018-11-09 13:33

    Υπάρχουν δύο τρόποι να κοιτάξει κανείς τον Μουρακάμι: μέσα από το βλέμμα της δημόσιας, άμυαλης γνώμης, που σχηματίζεται αυθαίρετα, και θέλει τον Μουρακάμι εσαεί ηττημένο υποψήδιο νομπελίστα. Και υπάρχει και η άλλη, του αναγνώστη που θα δει τον Μουρακάμι μέσα από τα μάτια αυτών που αγαπάνε την γραφή του.Αυτή η συγκρατημένη γραφή του, κάτι το μελαγχολικά ψυχρό πολλές φορές στον τρόπο που οι ήρωές του κινούνται και μιλάνε, ακόμα με κάνει να εκπλήσσομαι με την αναγνώριση που έχει παγκοσμίως. Αν και καθόλου δύσκολός στο διάβασμα, δεν έχει γνωρίσματα εμπορικού συγγραφέα. Και όμως, αποτελεί τον πιο αναγνωρισμένο Ιάπωνα μυθοπλάστη.Νομίζω πως προτιμώ τις μικρές του ιστορίες. Εκεί που τα μυθιστορήματά του ελλίσονται σε αινιγματικούς δαιδάλους, τα διηγήματά του έχουν αρχή, μέση και, αναπάντεχα, τέλος. Και τούτες οι μικρές ιστορίες εδώ νομίζω είναι οι καλύτερες που έχω διαβάσει από τον Μουρακάμι.

  • Darwin8u
    2018-10-23 12:12

    "That's what it is like to lose a woman. And at a certain time, losing one woman means losing all women. That's how we become Men Without Women."-- Haruki Murakami, Men Without WomenThis is a soft Murakami. A lot of his novels are dreamlike, but this one seems more like an emotional smell than a memory. There just isn't a lot to grab onto. It reminded me of petting a sea anemone flower at a local aquarium. I knew I was doing it. I was even thrilled a bit as I was doing it. It just didn't register in the way I predicted. Anyway, the book is a series of short stories, I've included my ranking for each:1. Drive My Car - ★★★★2. Yesterday - ★★★3. An Independent Organ - ★★4. Scheherazade - ★★★★5. Kino - ★★★★6. Samsa in Love - ★★★7. Men without Women - ★★★

  • Ellie
    2018-10-14 12:24

    Loved it! I always love Murakami, even his less than perfect works but this is an excellent addition to his oeuvre. I generally prefer his novels to his short fiction but these stories are wonderful.The stories all center around the loneliness of the male protagonists. There are missed connections and losses and a general inability to connect or stay connected to anyone, especially women. But these men seem generally isolated and lonely. Even their male friendships tend to center around lost or unattainable women. The men particularly yearn for a woman to assuage their pain. Love-or the lack of it-is the empty center around which their lives revolve.In the title story, the narrator learns that an old lover of his has killed herself. The writing in this story is the lyrical and moving as he contemplates their relationship and his loneliness (despite, apparently, his marriage!). I wanted to memorize long passages of this beautiful story (although I think the beauty of the writing was stronger than the story itself).In "Scheherazade", a woman beguiles a homebound man (the reason for his being homebound is never explained, he's one of Murakami's men without the will to go into the world, in the most literal sense) with stories. In her tale of her adolescence, she talks of a boy she was obsessed with and where that obsession led her. Like the men, the women in these stories are also unable to form lasting connections with others."Samsa in Love" is the oddest, funniest, and yet also frightening/touching stories in the collection. In a riff off Kafka, a roach wakes up to find himself Gregor Samsa, a human. He has difficulty adjusting to his new body (as did Samsa) and vague memories of his perhaps once being a man named Samsa. He too is confined to his house where a hunchbacked woman comes to fix a lock. He is fascinated by her. But alongside this story of possible love is the presence of tanks in the city (the invasion of Prague by the Germans?) and the ominous absence of his family.I had read the story "Kino" before but was happy to reread it. It is reminiscent of Murakami's earlier work, complete with a jazz bar and mysterious strangers. I was filled with a longing to reread his early novels.Murakami remains, for me, a master of literature. Always interesting, always filled with beautiful writing and interesting stories. There is none of his literal magical elements in these stories but there is the magic of the stories themselves.This would be an easy beginning for readers new to Murakami but perhaps not the best. I would still recommend Kafka on the Shore, IQ84. Hard-Boiled Wonderland and the End of the World or A Wild Sheep Chase. And for short stories, I would recommend After Dark. But this would be almost as good a place to being: accessible, moving stories filled with Murakami's distinctive touches and themes. A new reader would certainly get a sense of Murakami's power as a writer. If he or she liked this book, there's a whole world of Murakami out there.And, of course, for those of us already in love with Murakami, this is a must and rewarding read.

  • Chris_P
    2018-11-06 17:20

    Dreams are the kind of things you can—when you need to—borrow and lend out.You know how, for many people, reading books is like travelling without leaving the comfort of their living rooms? For me, reading Murakami is like returning home after a long and exhaustive trip. His prose, his style, all the little well known things that make up his stories, feel like a cozy, dim-lit room with dark corners and telephones that ring menacingly, like an unfortold dark turn of events, in the middle of the night. These beautiful antitheses is what I love about Murakami. Men who are divorced, men who are married, lonely men, men in relationships, widowers, men who have undergone a sudden metamorphosis, all of them share a special world of their own. All of them have a missing jigsaw piece in the place of their hearts. It's one of those collections that there's no need to rate the stories seperately. In fact, I think it would be a mistake to do so. In all seven of them, I experienced the same old feelings Haruki knows ridiculously well how to deliver. Favorite: Kino. Least favorite: An Independent Organ.Suddenly one day you become Men Without Women. That day comes to you completely out of the blue, without the faintest of warnings or hints beforehand. No premonitions or foreboding, no knocks or clearing of throats. Turn a corner and you know you’re already there. But by then there’s no going back. Once you round that bend, that is the only world you can possibly inhabit. In that world you are called “Men Without Women.” Always a relentlessly frigid plural.

  • Bắp
    2018-10-28 12:23

    Mua cuốn này đúng vào mùa Nobel công bố các hạng mục. Năm nay bác già lại trượt cái giải văn chương, không bất ngờ gì mấy. Bác là một thiên tài kể chuyện, không thể phủ nhận gì về điều ấy nhưng chỉ thế thôi là chưa đủ. Bác vẫn "thiếu", vẫn chưa thể đạt tới tầm của giải Nobel (mặc dù thiết nghĩ bác đã đạt tới tầm của một số người từng đoạt giải Nobel).Trước ngày công bố, Svetlana Alexievich dẫn đầu trong danh sách của các nhà cái, cuối cùng bà ấy ăn giải thật. Thực sự thì chưa từng nghe tên bà ấy trước đó nhưng tìm hiểu sơ qua về tiểu sử thì Nobel năm nay đúng là bà ấy hoàn toàn ko có đối thủ.Một nhà văn (nói đúng hơn là thiên về nhà báo) có khuynh hướng chống Cộng và bài Nga sâu sắc, từng phải hầu tòa nhiều lần vì những bài viết phỉ báng chế độ, sách bị cấm lưu hành, bị kiểm duyệt nghiêm ngặt ngay tại chính quê hương, là cái gai trong mắt Putin và chính quyền Belarus, từng phải sống lưu vong và cấm xuất hiện trước công chúng...Còn gì toẹt vời hơn khi chọn đúng năm nay để trao giải cho bà ấy. Mùi chính trị cũng giống như mùi dưa khú. Rất dễ sực lên và tất nhiên cũng chẳng thơm tho gì :3Quay lại với Haruki Murakami. Nếu bạn bảo tôi review về một cuốn nào đấy của bác thì thực sự trong tôi luôn thường trực sự bất lực tràn trề. Văn chương của bác toàn những chi tiết mơ hồ, kỳ quặc, khó tìm thấy sự liên quan nhiều khi là vớ va vớ vỉn. "Tác giả viết khi đang ngáo đá à" - đó là câu tôi buột miệng ra khi lần đầu tiên đọc cuốn của bác (biên niên ký chim vặn dây cót).Cốt truyện thì nhiều khi còn chả có cốt truyện. Cuốn trước với cuốn sau có khi lặp lại y chang nhau về nhiều chi tiết. Tập truyện ngắn này còn đỡ hơn chút khi ko xuất hiện mưa cá, mưa đỉa hay giếng nhưng vẫn có mèo, rượu và nhạc cổ điển.Nói chung là có thể nhiều người sẽ thấy nhàm nhưng tôi vẫn mê (và có vẻ nhiều người cũng mê như tôi). Tôi gạt phăng tất cả mà ngồi nhẩn nha đọc. Văn chương của bác giúp tôi thoát mình ra khỏi cái guồng quay điên cuồng như cắn thuốc lắc ngoài kia. À thỉnh thoảng tôi nghĩ bác già là một nhà thôi miên có hạng cứ bắt tôi lần giở hết trang này tới trang khác, đắm chìm vào nó, khơi gợi lên những thứ bị chôn vùi dù nhỏ nhoi hay to lớn. Và cuối cùng đọc xong là tôi cũng...coi như xong :3Có 1 người bạn hỏi tôi rằng mày thích truyện nào nhất trong tập truyện ngắn này. Tôi miên man 1 lúc. Yesterday à? Hay Cơ Quan Độc Lập? Cũng ko thể bỏ qua Scheherazade được. Chẹp, sau đó rốt cuộc tôi trả lời Drive My Car là truyện tôi thấy...không thích nhất....mặc dù tôi vừa thi đỗ bằng lái xe xong :3_________________________________________Bác già liếm não người đọc, hoặc thậm chí là ngoạm, bằng cách chơi luôn 7 khúc cải lương não nề, nẫu ruột với ý đồ : trong thế giới không có đàn bà, đàn ông mê man, chuếnh choáng.Làm gì mà ghê :|Ừ thì cũng hơi ghê, nhớ hồi...xem.Trong cuốn này có rất nhiều những suy tư của đàn ông về đàn bà (vẫn như thường lệ), những suy tư cực khó diễn tả thành lời (vẫn như nó vốn dĩ). Nhưng dù sao đi nữa thành lời hay ko thì khi bạn là đàn ông, bạn cũng ko nên lắm lời, nhiều chuyện. Bạn chỉ được quyền thỉnh thoảng tắt đèn tối om, bí mật ngồi khóc trong 1 góc nhà, cọ cái đầu gối đầy lông vào cái cằm chưa cạo.Thế vẫn tốt hơn là biếng ăn như ông bác sỹ.Thật ra thì có 1 số gã đàn ông vẫn đc quyền nhiều chuyện, nhưng mà là nhiều truyện. Ví dụ như Andersen.Đọc cuốn này làm mình bất giác nhớ đến lời bài hát rất ko liên quan. Dịch ra tiếng Việt đại khái:"Tôi nghe tiếng những bước chân xưa cũ như chuyển động của biển khơi.Đôi khi tôi quay lại, có lần người đang đứng đó, những lần khác chỉ có mình tôi"--------Đọc lại _ tháng 10/2017--------

  • Lilith
    2018-10-30 14:16

    Hay autores que cuando te enteras que van a sacar un libro nuevo lo celebras por todo lo alto. Esperas, cuentas los días, y corres el mismo día de su publicación para por fin tenerlo en tus manos. Lo observas, le das la vuelta, lo abres por la mitad y lo saboreas un poco más antes de ponerte manos a la obra con su contenido. Hombres sin mujeres es el último libro publicado de Haruki Murakami en nuestro país. En esta ocasión, Tusquets nos traen una colección de siete relatos, relatos, que conservan la esencia de su narración, tan única y característica, junto a temas tan recurrentes en él como es la soledad, la pérdida, el dolor y el amor. Sin embargo, Hombres sin mujeres en esta ocasión va un poco más allá, cada uno de los siete relatos es una obra en sí misma, llena de matices, de ideas concretas, de sensaciones que el autor quiere despertar en tu interior, transcribir lo que siente cada uno de sus personajes, sus inquietudes, pensamientos sobre situaciones concretas y sus sentimientos sobre esas mismas. Pero todas ellas además parten de un germen común, en todos los relatos (o casi todos) hay mujeres, mujeres que se pierden, mujeres de las que uno se enamora pero no puede tener y el dolor que ello conlleva, ver cómo consume el no poder retenerla a su lado, el abandono (tan característico en sus obras) y por supuesto, la soledad. El encontrarse solo en ningún lugar, el reencontrarse así a veces con uno mismo.Drive my car es el relato que abre esta colección, aquí un actor de nombre Kafuku por medio de su mecánico contrata una chica muy peculiar para que le haga de chofer durante una temporada. La pérdida y un desengaño amoroso, son las claves de este primer relato. Yesterday es uno de mis preferidos de esta colección. Lo que más me ha gustado de este relato es que tiene algo que me hace pensar en Tokio Blues aunque la situación realmente es muy distinta. Quizás sea porque aquí también hay tres personajes principales. En esta ocasión, Murakami nos presenta la historia por medio de Tanimura, mientras este nos relata la relación de amistad que tuvo durante una época con Kitaru, uno de los personajes más extravagantes del autor, por ejemplo aprendió todo un dialecto porque sí. Aunque lo importante realmente aquí es relación entre este y su novia, Erika. EnUn órgano independiente conocemos a un médico que era capaz de mantener numerosas relaciones a la vez con distintas mujeres y que tenía una vida totalmente plena hasta que un día parece que empezó a enamorarse de alguien. Uno de los relatos que más me han gustado, con un final impactante y agónico.EnSherezade la historia es más bien simple, una mujer viene a traer la compra y hacer la comida a casa de un personaje que por alguna razón no puede salir a la calle y también acaba por acostarse con él. De los que menos me han gustado. Kino si mal no recuerdo, este relato ya tuve oportunidad de leer aunque sea su inicio en inglés. La historia que nos relata en Kino es un poco diferente al resto del conjunto de los relatos, puesto que, entre otras cosas, aquí Murakami opta por añadir un toque de ese surrealismo o realismo mágico como lo llaman algunos, que normalmente vemos en algunas de sus obras. Aquí conocemos a Kino, un hombre que abrió un pequeño bar y que a veces frecuenta una mujer que le llama la atención. Eso sí, los compases finales son totalmente diferentes a lo que uno piensa. Creo que uno de los relatos más curiosos y con una poderosa narración y efecto en su cierre. Saltamos ahora a Samsa enamorado, ya os habréis dado cuenta de que en este relato nos encontramos con un personaje de mismo nombre que el famosos personaje del relato de Kafka, sin embargo, Murakami aquí nos presenta un relato totalmente original y curioso. Aquí la historia pasa al revés, y un buen día Samsa se despierta siendo humano, un ser que se da cuenta que se ha convertido en humano, con una tremenda dificultad para moverse o entender qué está pasando. Es sin duda alguna uno de los mejores relatos de Murakami. Y por último pero el más importante para mí, es además el que da nombre a la colección de relatos. Hombres sin mujeres es una obra compleja pero simple en sí, no hace falta leerla durante mucho rato para enamorarse completamente, ni tampoco nos hace falta saber los nombres, perfectamente podemos ser tú o yo. ¿Y qué tenemos en ella? mujeres que desaparecen un buen día, recuerdos que te llegan de repente, escondidos hasta ese momento en algún rincón de tu corazón, un estado continuo de apatía, de reflexión, de pensar en lo que uno perdió. Y también el relato más potente en cuanto a las frases tan impactantes pero simples, que te llenan pero al mismo tiempo devorar por dentro. Así pues, tenemos un conjunto variopinto de personajes pero con un factor común, la pérdida, el reencuentro, la forma en la que uno afronta la realidad del presente, el afán de entender el pasado, de comprender qué falló. 3.5

  • Aya Hamza
    2018-10-13 20:31

    I don't read lots of short story collections because most of them feel too rushed, but in this one every single story is well written and complete. I read many short stories by Murakami and really enjoyed it, but never read a complete collection by him. Now, I want to dive into the rest of his collections! The stories are beautifully written. Murakami has such a way with words. He never disappoint me!The stories themselves are amazing. There is no plot to them, but as usual Murakami writes character driven stories, and I don't care because I can read them and love them!In these seven short stories, he writes about lonely men and their experiences with mysterious women, and how they chose loneliness to avoid the pain of love. Stories that are mixed with music and smoke, and some gave me fairy tale vibes. The stories show that there is definitely a difference in the way men and women think, but also that men don't understand women!You may think that these stories are pure contemporaries, you are wrong. They are still open-ended mysteries. For a Murakami fan, it is no surprise to me. This is his specialty!Drive my car: ★★★★½ This is my second favorite story from the collection. It is about an actor who hires a new female driver and they start conversations along their way to and from his work.. talking about their past, specially about his dead wife -whom he is still deeply in love- and her affairs. And how he was hurt by her actions.. but never revealed her secret because of the fear of losing her maybe?In this sad story, we see how the husband try to understand the reason his wife might have been unfaithful and what she found in these men that was not in him. He even made a friendship with one of her loves! Yesterday: ★★★½ “If you don’t know what you’re looking for, it’s not easy to look for it.”This one is about two friends, one of them "Kitaru" is quite weird! He even asks his friend to go out with his girlfriend because he thinks that he is a good guy! They don't go out as lovers but as friends.. talking about their previous relationships and their love life. The story is not about relationships only, but it also showed Kitaru's curiosity!“I figure, if she’s gonna go out with other guys, it’s better if it’s you. ’Cause I know you. And you can gimme, like, updates and stuff.”An independent organ: ★★★★In my opinion, this one is the most beautifully written story in the collection!He tells the story of a surgeon who doesn't want to get married. He doesn't allow himself to fall in love! He goes out with women not necessary for sex but he enjoys his time with intelligent women.. until one day, he falls in love with a married woman and now lives in a conflict between his fear of falling deeply in love with her and the fear of losing her.“I’ve been out with lots of woman who are much prettier than her, better built, with better taste, and more intelligent. But those comparisons are meaningless. Because to me she is someone special. A ‘complete presence,’ I guess you could call it. All of her qualities are tightly bound into one core. You can’t separate each individual quality to measure and analyze it, to say it’s better or worse than the same quality in someone else. It’s what’s in her core that attracts me so strongly. Like a powerful magnet. It’s beyond logic.”This story is quite dark. It shows the loneliness and emptiness the man felt without the woman he loved. He knew her flaws and yet he loved her so deeply. It also show how love changes men and how love made the doctor so violent even toward himself!Scheherazade: ★★★★ This one is about this married woman that is housekeeping a young man and sleeping with him. She always tells him stories, like Scheherazade, about her teenage life and the boy she loved and even sneaked to his house to know more about him.This felt like a fairy tale. You see this young man and how he is curious and intrigued by these stories and how lonely he feels without her. Kino: ★★★½ It is about a man who discovers that his wife is cheating on him, but he just leaves her without blaming her. He decides to open a bar and lead a different life. He feels that his life is so empty and his soul is lonely. He feels nothing..I found this one a bit strange, but when you think of it, it starts to make sense! And it has a beautiful meaning to it. Samsa in love: ★★ I couldn't fully understand this story, and this is probably a "me" thing because this story is inspired by Franz Kafka's "The Metamorphosis" which I know nothing about! I haven't read any Kafka book so I can't even know what to expect from him.Men without women: ★★★★★I guess this is my favorite story from the collection. It is heavily mixed with music and I LOVE when he does that! It is about a man whose ex-girlfriend killed herself, and the beautiful memories he had with her, and how he lost his 14-year-old self when he lost her! He felt that he is missing something after her death even though they broke up many years ago!Overall, this was a great Murakami collection which I highly recommend checking out!

  • Leo Robertson
    2018-10-15 15:09

    Quick! Name a famous Murakami! Haruki will be the first, sure, but please don't forget about Ryu, Takashi, and I'm sure there are others. LIKE, it's not even like Ryu and Takashi are like, a famous 90s Honda CEO and the inventor of sashimi respectively; they're both ALSO famous ALIVE artists with the surname MURAKAMI! There may be many other talented artistic geniuses named Murakami, but my copy of this book brazenly disavows their cultural existence with its shiny fucking font declaring MURAKAMI the Murakami-est Murakami (no fuckin' Haruki—they're trying to Madonna the motherfucker!), and the sad truth is that's probably not widely up for debate. In fact the whole way this book is presented is as bland fodder for people who mostly don't read which is what the fuck it is, and I was probably one of them when I discovered THIS Murakami and of all the books I've read recently, this is the only one I was ashamed of being seen in public with. I caught a glimpse of myself in the train's window reflection reading this, with its cover, mottled like a vase from Target, and I was wearing all my non-threatening muted blues and thought I wouldn't look out of place in an Ikea showroom.But I'm not that guy, thank fuck. I'm better than that (and so are you.) Next I will read The Open Pen Anthology, six years' worth of interesting contemporary authors collected by a London literary magazine, for half the price of this book, so many other, more niche and exciting writers' work to discover. I didn't use to know how to find books like that, but I do now, which means I don't have to read books like this one, whose packaging as I have said declares it for people I am not anymore and for that I am thankful. I'm not saying you have to read that particular book instead, but it is far too easy to find 200 pages more deserving of your attention than Murakami's. Far too easy. Try that Edouard Louis book everyone's going crazy about, for example. I bet that's incendiary and awesome. Can't wait to read that one. Don't let this one edge out its better competition by being inoffensive.Like I remember reading some of these in The New Yorker and thinking 'Oh wow you can write like that and get in The New Yorker? Fuck! I could do that.' But of course, no one else would get away with writing stuff this bland. Who would? *whisper with me* MURAKAMI all caps, no first name. No interviews darling, no pictures honey, gotta focus cause I'm gonna be on stage in twenny.And like, everyone's gonna pretend to get it because surely there must be a reason we're all reading it, right? Or at least if you namedrop the only MURAKAMI you'll get clicks on your site. (Because no one will understand why everyone's reading this.) It's simple really: a guy who's more famous than he should be could photocopy himself shitting on glass and people would buy it and what he's done here isn't that far off. Like, I read loads of articles about writing and writers etc every day and whose name can I not avoid? Stephen King's. I read it at least five times a day now and it's like, suck a diiiiiiiiiick, you know? There are other guys!! There are other old straight white horror writers who are also occasionally appreciated in literary circles and give good writing advice, even! Throw another of them a bone next time? Maybe? You only have to toss it like an inch to the left next time. Too much effort? Ah, go fuck yourself.I get now the frustration that writers and readers feel with his fame, with his stories that speak of a kind of wave of international inoffensiveness, borrowing nothingness from one another's cultures to say nothing. It must leave Japanese writers, who are now better than this guy, begging for someone to throw them an ill-advised "exotic", even. Because, you know, if you enjoy reading sometimes but don't spend a lot of time investigating new authors, you need a bit of help from literary institutions to recommend them to you—so how do you find new Japanese authors? Where the hell are they? All you get is this Ikea prop or that book Strange Weather in Tokyo, which wasn't even its name in the first place, they just gave it some kooky-ass "this is what Westerners think Japan is like, anime, teehee"-ass title and some goofy-ass cover and we all snapped that fucker up! And it sucks, by the way!Maybe this all sounds pretty pompous and maybe it is and that makes me sad too. Because Murakami used to be able to generate a feeling no other author could. A weird, dislocated ennui. And sure, he doesn't do short stories well; he works way better in the longer form. But he doesn't do that well anymore either. I hate saying a still-alive author's had his day. It's such a pretentious, bitter, hipster thing to say. But I'm willing to discover things I don't like about myself, discover how much I have grown into what I once hated, by presenting how I honestly feel: Murakami's had his day. He's followed that natural course of a career, the swell, the fall of the tide. I wish he could still generate that feeling. Maybe how I feel about Murakami's career is more akin to the feeling his books used to create for me than any feeling he would be capable of creating in me with new writing. I'm not mad at him; this is just what happens to famous people, just as it happens to powerful people. Artist squibify, politicians wish they could grind up and snort adulation or whatever. And it always will happen. Because famous/powerful people will tell you what it's like to be famous/powerful, that it doesn't turn out to be what you think it will, like, they have the most authority, but they're the last people anyone will listen to because you're like, fuck that, I want fame, money and power!This book will fail to excessively please you or piss you off and that's possibly the worst thing that can be said about a piece of art. For the love of God go read something else. I feel a bit ill. I want this out my house.

  • FrancoSantos
    2018-10-28 19:10

    3.5 Para los hombres sin mujeres, el mundo es una mezcolanza vasta e intensa, es la otra cara de la Luna en su totalidad. Qué buenos relatos. Los mejores, a mi gusto, son Yesterday, Un órgano independiente y Hombres sin mujeres. Me parecieron sublimes. Son cuentos que no olvidaré fácilmente.

  • Paul Secor
    2018-11-06 17:37

    Men Without Women is the second collection of Murakami's short stories that I've read. The first, The Elephant Vanishes, was the reading equivalent of receiving a mixtape of wonderful music which I'd never heard before. Reading each of them was like being caught up in a delightful whirlwind that took me to somewhere I had never been before.Men Without Women was an altogether different experience. The stories, even though they might have had disturbing subject matter in some cases, left me feeling peaceful. Even the most surrealistic, "Samsa in Love", a turnaround of Kafka's "The Metamorphosis", is, as the title states, a love story. Reading these stories was like getting together with an old friend I hadn't seen for a while, and talking about memories of the past, the realities of the present, and the possibilities of the future.There is at least one volume of Murakami stories I've yet to read. I wonder where that one will take me?Soundtrack and intermission music for Men Without Women (the first two artists are mentioned in the book):https://www.youtube.com/watch?v=URw8l...https://www.youtube.com/watch?v=y87MR...https://www.youtube.com/watch?v=Rgjh1...https://www.youtube.com/watch?v=a1WDW...https://www.youtube.com/watch?v=8Lju1...https://www.youtube.com/watch?v=aswPC...https://www.youtube.com/watch?v=yrO45...https://www.youtube.com/watch?v=RSquV...https://www.youtube.com/watch?v=u6nwP...https://www.youtube.com/watch?v=fcxcj...

  • Marialyce
    2018-10-15 16:22

    I always love Murakami's work. I sometimes do not understand it fully but his flow of words, his use of metaphor, and his writing is mesmerizing. Putting together seven short stories in this book, underlines this most talented author. Each one of them is a story of a man alone, without a woman to be their guide through life. Told in his usual mysterious style and with always a nod to humor, Marakami presents the reader with lots to think about as he takes us on this journey that his male characters traverse without the women they have come to love in their own special way. Mesmerizing and beautiful these seven tales will appeal to those of us who love his work with their cats, Beatles' lyrics, whiskey, characters without names, and certainly that special oddness that we have come to expect in his writings.

  • Lauringui
    2018-11-10 19:37

    Murakami lo hace una y otra vez. Quizás mucha gente se haya cansado de leer sobre soledades, personalidades perdidas, bares llenos de whisky y los mismos elementos de siempre. Sin embargo, yo le admiro poder construir tanto con poco. Los mismos elementos, las mismas ciudades y las mismas caras invisibles llenan estos relatos que se juntaron en un libro más de Murakami, otro acercamiento al tratamiento de la soledad, de la cotidianeidad japonesa y de cómo es no tener a quién amar, estar confundido o dentro de un círculo vicioso de parejas sin sentido.Otro aplauso para el japonés occidentalizado que tan bien introduce en este tipo de literatura.

  • Caro M.
    2018-10-29 18:19

    Very Murakami-sh collection of six short stories. I waited for it soo long. And I loved it. If you're not in love with his writing style you should rather avoid it, haha.My only problem with it was that I've already read two stories in New Yorker, so I got only four new ones to enjoy. Bitching much? But of course. :)

  • Betsy Robinson
    2018-10-22 20:24

    I am a Murakami fan (I’ve loved his novels), so I was surprised that I didn’t love this collection of short stories. I know they are said to be “new work,” but some of them seemed immature, and I wondered if they were earlier pieces that had been pulled out of a bottom drawer. Here are briefs written right after I finished each story—a very uneven mix:“Drive My Car” is really a story about how we are all actors, briefly playing roles, then resuming something else which is different each time we resume it. “All the world’s a stage . . .” a la Haruki Murakami. An actor hires a female driver, tells her the story of his marriage and loss of his wife. And then sleeps. As a former actor, I love this stuff. As a writer, I sigh a great “ah” at the “Once upon a time” cleanliness of the storytelling and unpredictable outcome.I’m either not the right audience for a nostalgic story about twenty-year-olds, “Yesterday,” or this story doesn’t work. It felt like an homage to a bunch of different writers (Salinger, Woody Allen, Paul McCartney) and frankly, had it not been in this book, I wouldn’t have finished reading it. It felt like really young work that Murakami attempted to revise into something more than it is.“An Independent Organ” is a more mature story than the previous one, but I’m ambivalent about it. Didn’t love or dislike it. Just felt a certain interest but remove about this story of a man discovering his heart, and the notion that women are born with a special ability to lie without feeling guilty. Huh? The next story, “Scheherazade,” was quite intriguing, partly because certain aspects of it were almost identical to a portion of my last novel. Although this story was clean and tightly written, which is one of the attributes of Murakami's novels that I love, the ending just petered out.“Kino” is the story of a guy who’s separated from his heart. The structure is slightly awkward and the theme feels like the kind of thing you might write in college, certain that you are onto profound insights about pain—a precursor to Murakami’s wonderfully mythological and mature novels of quest. This one felt adolescent and therefore I was unmoved by the experience of a character who is unmoved by most normal life connections.[Inner quandary: I’m at the point after “Kino” where I would normally abandon a book. Actually I’ve gone way past that point. I normally would have given up after the second story. But it’s Murakami! I’m mystified by the structural problems (unsolved by an editor), and the adolescent feeling contradicts credits saying that this is new work; some of the stories were published in magazines only a few years ago. Were they old in chronological time at first publication? Did The New Yorker publish “Yesterday” merely because it was Murakami and the writer homage fit their specs? Is Murakami capitalizing on his old work and not worrying about its maturity? I really want to stop reading this, never say anything about it to anyone, and move on. But there are only two stories left. Maybe I’ll like them.]I wonder how many of us writers have a lifelong love affair with Kafka’s The Metamorphosis such that we’ve written homages or parodies. “Samsa in Love” is Murakami’s turn at it, and as a person who adores the Kafka story, I really enjoyed this. Murakami reverses the waking metamorphosis: although he never specifies that Gregor Samsa was formerly a dung beetle who wakes to find himself a man, I assume that is the case. Murakami follows Kafka’s style for this story, and it is lovely. (Maybe someday a publisher will put together a whole book of stories that are an homage to Kafka’s Metamorphosis. If that happens, this one should be included.)And finally, the title story “Men without Women.” This isn’t a story; it’s a rambling, stream-of-conscious inner dialogue about losing one’s first love. Again, I would have left this in the bottom drawer.

  • Paul Fulcher
    2018-10-19 19:12

    Suddenly one day you become Men Without Women.That day comes to you completely out of the blue, without the faintest of warnings or hints beforehand. No premonitions or foreboding, no knocks or clearing of throats. Turn a corner and you know you're there already there. But by then there's no going back. Once you round that bend, that is the only world you can possibly inhabit. In that world you are called 'Men Without Women.' Always a relentlessly frigid plural.Only Men Without Women can comprehend how painful, how heartbreaking, it is to become one. You lose that wonderful west wind. Fourteen is stolen away forever. Haruki Murakami’s latest collection, Men Without Women takes its name from Hemingway's stories of the same name (Men Without Women), but one will find no bullfighting or boxing in the seven stories here, but rather men with a gaping absence in their lives.The British publisher’s blurb reads: “here are vanishing cats and smoky bars, lonely hearts and mysterious women, baseball and the Beatles, woven together to tell stories that speak to us all”, which appears to be an attempt to appeal to lovers of Murakami bingo:And indeed the strongest story in the collection, Kino, scores pretty well with one scene alone ticking half the boxes. The narrator, talks to a cat, that later vanishes, while playing old jazz records in his bar in Tokyo at night, where he cooks and serves simple meals, amidst a scene of urban ennui, a bar with only two regulars, a mysterious woman with whom the narrator has weird sex, and a powerful but brooding man called Kamita, an unusual name:It’s written with the characters for ‘god’—kami—and ‘field’: ‘god’s field.’ But it isn’t pronounced ‘Kanda,’ as you might expect. It’s pronounced ‘Kamita.’The story starts with the narrator, Kino, quitting his job after, returning home unannounced one day early from a business trip, he discovers his wife sleeping with a colleague. In an archetypal Murakami gesture he instead opens a small backstreet jazz cafe/bar, named after himself, in a quiet neighbourhood and simply waits for customers to find it:He wasn’t sure why, but he felt no anger or bitterness toward his wife, or the colleague she was sleeping with. The betrayal had been a shock, for sure, but, as time passed, he began to feel as if it couldn’t have been helped, as if this had been his fate all along. In his life, after all, he had achieved nothing, had been totally unproductive. He couldn’t make anyone else happy, and, of course, couldn’t make himself happy. Happiness? He wasn’t even sure what that meant. He didn’t have a clear sense, either, of emotions like pain or anger, disappointment or resignation, and how they were supposed to feel. The most he could do was create a place where his heart—devoid now of any depth or weight—could be tethered, to keep it from wandering aimlessly. This little bar, Kino, tucked into a backstreet, became that place. And it became, too—not by design, exactly—a strangely comfortable space. The story takes a more supernatural turn when, after his wife visits to finalise the divorce and seeking closure: fall came and the cat disappeared. Then the snakes started to show up. His aunt, who owns the property in which the bar is housed, tells him:Snakes are essentially ambiguous creatures. In these legends, the biggest, smartest snake hides its heart somewhere outside its body, so that it doesn’t get killed. If you want to kill that snake, you need to go to its hideout when it’s not there, locate the beating heart, and cut it in two.And it ends on a wonderfully sinister note with Kino having fled the bar, in a hotel, and someone - or rather something - knocking on his doorIt struck him that this visit was exactly what he’d been hoping for, yet, at the same time, what he’d been fearing above all. This was ambiguity: holding on to an empty space between two extremes. “You were hurt, a little, weren’t you?” his wife had asked. “I’m human, after all. I was hurt,” he’d replied. But that wasn’t true. Half of it, at least, was a lie. I wasn’t hurt enough when I should have been, Kino admitted to himself. When I should have felt real pain, I stifled it. I didn’t want to take it on, so I avoided facing up to it. Which is why my heart is so empty now. The snakes have grabbed that spot and are trying to hide their coldly beating hearts there.“This was a comfortable place not just for me but for anybody,” Kamita had said. Kino finally understood what he meant. But while I actually like to see coherency in a short-story collection, here many of the other pieces – Drive My Car, Yesterday, An Independent Organ - seem to be just be lesser, and rather prosaic, variations on this same theme. As one story says, rather optimistically:His choice of words, although trite, didn't strike me as cliched. In fact, it sounded pretty real.and the last story Men Without Women, from which the quote that opens my review is taken, is particularly insubstantial as a stand-alone piece, albeit is does neatly wrap up the collection.Which really leaves only two distinctive pieces:- "Scheherazade" which, while having some similarities of theme, present an interesting set-up: a man who has moved to a house he cannot leave, for some reason (Murakami admitted to the New Yorker "I don’t know the exact circumstances that brought about the situation, either"), unable even to watch TV, his sole contact with the outside world a lady who visits him twice a week to both service the apartment and, over time, his physical needs. She tells him stories after they make love, hence his nickname for her that forms the story's title, the story ending on one particular story of her own first and lost love. - and Samsa In Love, which will not really adhering to the theme, is perhaps the cleverest idea, imagining the insect from Kafka’s metamorphosis waking up in his bedroom to find he has turned into Gregor Samsa.Several of the stories have also appeared in English individually in The New Yorker and one in another publication, so for the avid Murakami reader the amount of genuinely new material (just 2 / 7 stories) is a disappointment.(https://www.newyorker.com/magazine/20...https://www.newyorker.com/magazine/20...https://www.newyorker.com/magazine/20...https://www.newyorker.com/magazine/20...)Overall, as a big Murakami fan I was both pleased to read this but also disappointed in several of the stories. The stronger stories - Kino, Samsa in Love and Scheherazade are solid 4 stars, but the others weak 2 stars.

  • мини тяло
    2018-10-23 18:21

    Любимата ми дума напоследък е „интровертен“. Или ако не е любима, то явно навсякъде се срещаме. Взаимно си препречваме маршрутите, още несвикнали една с друга. Но това е то порастването, лишаваш се от някои дадености, оказваш се на пътя, сам, чакаш нещо да ти се случи и в чакането откриваш, че трябва да си го случиш сам. Отърсваме се от себе си; не че не сме си необходими – но все такова е порастването, искаме да го усетим някак и безобразно се намразваме, зачеркваме се. (...) размишлявах за своите осемнайсет години. Тогава осъзнах, че почти всичк, случило ми се през тях, е доста срамно (...) изобщо все безобразия, за които дори не желаех да си спомням. Колкото повече мислех за живота си до момента, толкова по-силно се намразвах.Води ни желанието да изпробваме себе си като нова възможност.А после уж внезапно все превъртаме годините, за да се запознаем със себе си отново, да сме още веднъж здрави като нещо току-що създадено; не сме готови да ни отнемат завинаги (...) четиринайсетгодишната възраст.Да пораснеш и да станеш това, което наистина си (изисква кураж, ще каже къмингс), боли.Обаче(...) не мислиш ли, че до известна степен е нужно, докато е млад, човек да изживее такива трудни и самотни моменти? Като част от съзряването?***Otaku, буквално „ти“, едно- и същевременно разнозначно, но общо, слагащо под общ знаменател понятие, възниква в Япония през 80-те. Днес се ползва предимно със значение на „зубрач“ или “nerd” (не мога да се сетя подходящ превод на български, ще простите) – не толкова обобщаваща, но обхващаща все по-голям брой хора, дума. Но otaku има и една по-значима конотация – на човек, който е неспособен да вирее в реалността. Малко хора биха повярвали, че Япония претърпява демографски срив. Мъжете все по-стремително се обръщат към виртуалната реалност, създават си образ на идеалната (2D) жена, с която поддържат връзка. Купуват им цветя, тортички, снимат се с тях (сиреч с устройството, което създава техния образ). Считат го за напълно нормално и – плашещото – напълно реално. Избягват връзки с истински, 3D, жени, защото са „сложни“, „утежняващи“, „задължаващи“ и... „обвързващи“.А пропо това не е проблем само на японците – все по-често срещам хора, на моите никакви двайсет години, които отразяват действителността с идентичен маниер. Отхвърлят любовта. Отхвърлят възможността. Мъже без жени обаче е сборник за нещо много повече от мъжете без жени. Отвъд очевидната основна тема прозират типичните за Мураками безпътици, скиталчества, разблудности, невъзможност за (само)случване. Героите му безконечно търсят опорни точки; липсва им координатна система, подреденост, праволинейност. Особено осезаема е тази схема за мъжките персонажи: интровертни, мекушави, неразбрани, скитащи. Копнеещи за някаква жена на хиляди мисли от тях; също толкова затворена, но много по-независима, също толкова неразбрана, но без потребност да бъде разбрана. Невъзможното случване е причината за мировата скръб на героите на Харуки. И те го играят блестящо. Перото на японския автор талантливо жонглира с годините, ретроспекцията зачева всички седем истории, люлее ги. Слива годините, времето е нетрадиционно. Времето тече различно за различните хора. Сборникът е Трюфо, Beatles, Отис Рединг, джаз, тишина, дъжд, болезнен дъжд (тихо, както вали).Сборникът е спомен и музика (а тя най-често и най-конкретно вика миналото): Музиката притежава силата да събужда спомените и понякога го прави толкова добросъвестно, че сърцето те боли.Сборникът е изпълване на пространството, разкъсване на спомена, различно отекващи звуци, забравяне, раздяла, човек, срещнат в сбъркано време.Мъже без жени скалъпва от неясни фрагменти истории за нещастни любови. И при цялото присъщо на Мурками спокойствие, сюжетите са динамични, сочни, без статичност. При все цялата болка – от неразбирането на другия, от невъзможността да проникнеш, да изучиш вътрешността му, да съзреш, да преровиш (източник на всичката нещастна любов, навярно) – героите не са готови да останат в своята вселена от степни вълци. Усеща се една сладка надежда – като отмора в пролетен дъжд; като увереност, че слънцето не просто ще изгрее отново, а че слънцето винаги изгрява отново. Някъде дълбоко в себе си всеки от нас иска да се излекува от алиенацията. Но крачките са само наши – стига да имаме смелост да се научим как да стъпваме.Светът чакаше той да се научи.

  • Greg
    2018-10-15 12:28

    Additional Note: Hemingway also wrote similarly titled book which was also a set of short stories. His approach is different, and to me it was better (three star review from me) than Murakami's effort.Original Review:This is the tenth book I've read by this author, and thus Murakami enters a small group of writers with whom I've shared/read at least ten works. But none of them have won a Pulitzer or Nobel Prize (I have read nine books, though, by John Updike, and he has won two very deserving Pulitzers). I strongly suspect there is reverse link between the number of books an author produces and the awards received by that author. "Men Without Women" is not a particularly weak work (like this author's "Hard-Boiled Wonderland," which I rated one star, as the only thing I could remember afterwards was a "plump girl in pink") but this book is no where near the quality of his "Norwegian Wood", my favorite Murakami so far. To me, the key to Murakami's best is his ability to move me to a different plane of existence, one that is not describable: a sustained, atonal song/work like no other author. But Murakami doesn't do much of anything here: it's almost as if these stories could have been written by any other good writer. I will eventually read everything this author has published, as I'm looking for his 5-star masterpiece and I know it's there or will be shortly. But this book feels like a reply to a publisher (and a world of fans) waiting impatiently for the next "Colorless Tsukuru Tazaki and His Years of Pilgrimage" which is the first book I read by this author over two years ago: I was instantly hooked. But this set of short stories just didn't satisfy my addiction for Murakami's sensationally odd worlds.

  • Sub_zero
    2018-10-29 13:37

    El amado/odiado gen Murakami permanece intacto (si acaso reforzado) en los siete cuentos que componen el presente volumen. Ningún cambio radical ni revolucionario hay por descubrir en esta última tanda de relatos que nos trae el escritor japonés: sus personajes transitan los mismos y solitarios flujos narrativos, dejando a su paso un perturbador rastro de tristeza, melancolía y alienación especialmente contraindicado para individuos en bajo estado de ánimo. Tal y como indica su título, existe en Hombres sin mujeres la intención de entrelazar todas las historias bajo un mismo denominador común: una omnipresente ausencia femenina que ejerce como hilo conductor de todos esos sentimientos que explotan sin hacer ruido a lo largo de la antología. Emociones raras, complejas, desconocidas, todas se van acumulando en una especie de marea que lentamente se desborda y te ahoga. El resultado, un libro demoledor de principio a fin que, bajo mi punto de vista, se encuentra entre las mejores producciones del autor.

  • Liesa
    2018-10-16 16:33

    Ich liebe Murakamis Kurzgeschichten wirklich abgöttisch, aber noch viel schöner wäre es, wenn jede dieser Geschichten ein Roman wäre. :D Wie schon bei "Die Pilgerjahre des farblosen Herrn Tazaki" finde ich auch bei diesen Geschichten, dass es mittlerweile etwas weniger surreal zugeht, als bei anderen seiner Werke - was jedoch keinesfalls zu Punktabzug führen würde, da die Geschichten trotz allem typisch murakamisch sind, sich durch die einfache und dennoch bildhafte Sprache des Autors auszeichnen und mich allesamt zum Nachdenken angeregt haben. Ich kann nicht einmal genau sagen, welche Geschichte meine liebste wäre, aber ich tendiere ganz leicht zur dritten - die anderen sind aber nicht minder wunderbar.

  • Tracey
    2018-10-22 15:39

    Let me quantify this low star rating.1, I love Haruki Murakami, he is without doubt one of my favourite authors. This was my 8th book by him.2, I have a really bad relationship with short story collections, although I am reading a classic short story/novel on a Sunday, to try and amend this. The only short story collection I've ever loved and given 5* to is In the land of Armadillos by Helen Maryles Shankman and all the stories in that book are connected. 3, My favourite books by Murakami tend to be those that have 'magical realism' woven through them , like Kafka on the shore and Hard boiled wonderland, rather than his well loved Norwegian Wood. This book has very little.4, My favourite was the title story, it's dream like prose and unicorns and memories exactly my kind of Murakami. Lesson of the day. If I'm going to continue my 'love affair' with Murakami research the books I want to read and not just pick it up willy nilly because HEY it's a Murakami !!

  • Samowltha
    2018-10-27 20:10

    I really enjoyed this book of short stories based on men losing women one way or another. Murakami is a genius in his own right and the way he describes scenery is just so addictive to read and I need more!Out of all the stories though I would say Samsa in Love is the weakest of the bunch. It bears too many similarities to The Metamorphosis by Franz Kafka (even though that was the whole point I’m assuming?) I just didn’t like Samsa as a MC at all. The very last story Men Without Women and Kino were probably my favourites from the collection and overall I found this book very intriguing, even though it definitely had its flaws.3.5/5

  • ABC
    2018-10-14 15:24

    Đọc Những người đàn ông không có đàn bà của MurakamiTruyện ngắn thứ 2 - Câu chuyện về bác sĩ Tokai trong NNDOKCDB - Murakami kể về một bị bác sĩ rất thăng bằng trong việc yêu, sành sỏi bất khả chiến bại, nhưng cuối cùng lại bị một người đàn bà lừa dối, sau cùng chán nản trầm cảm rồi nhịn ăn để đi vào hư vô. Ngay trước khi tai ương ập xuống, bác sĩ đã nghĩ người đàn bà này là một tổng hòa của mọi chi tiết không thể phân tách, hướng về một trung tâm vô hình có sức hút mãnh liệt.Câu chuyện này từa tựa như kịch bản của The Best Offer (2013) . The Best Offer kể về một người đàn ông trung niên Virgil Oldman, ông là chuyên gia trong lĩnh vực định giá các tác phẩm nghệ thuật, rất giàu có, thậm chí là manipulator trong các phiên đấu giá, đặc biệt ông rất giỏi phát hiện một tác phẩm nghệ thuật là giả hay thật. Ông cũng không có vợ, vì có lẽ ông định giá họ thấp hơn những bức tranh chân dung phụ nữ trong bộ sưu tập tranh trăm triệu đô của mình. Nhưng nghiệt ngã thay cuối cùng, Oldman lại bị chính người bạn lâu năm của ông và một cô gái đặt một cái bẫy và cướp đi hết số tranh quý gía trong bộ sưu tập của mình. Thật trớ trêu, một nhà định giá tài năng, cứ tưởng tìm được người phụ nữ đích thực của đời mình, trái tim khẳng định chắc như đinh, vậy mà bị người phụ nữ ấy cho khuynh gia bại sản và chốt hạ cuộc đời ở viện dưỡng lão.Giống như bác sĩ Tokai, Oldman có lẽ rất đắng cay khi tình cảm, niềm tin mãnh liệt và đầu đời của mình đặt nhầm chỗ, bị lợi dụng để cuối cùng thằng được sướng lại chính là tình địch ẩn danh không lường trước. Khi Oldman và Tokai đang vật vã với nỗi đau, thì người đàn bà ấy đang bú lỗ đái cho một thằng khác trong một tâm trạng miên man chiến thắng .Nói trường hợp Tokai hay Oldman là "vỏ quýt dày có móng tay nhọn" hay "gieo nhân nào gặp quả đấy" là hòan toàn không đúng. Vì hai người này theo chủ nghĩa độc thân, Tokai có quan hệ với phụ nữ nhưng thẳng thắn đàng hoàng không lừa lọc, không lợi dụng. Nhưng đằng sau hai người này có một điểm chung là mơ mộng về một cái đẹp quá khó sức kiếm tìm, hay hơi bị viễn tưởng, và kẻ xấu đã biết cách bám vào điểm yếu đó để lợi dụng.Rút ra bài học là đừng nên đừng quá tin tưởng tình cảm của mình dành cho ngoại vật, giống như Giáo Sư, ca sĩ Duy Mạnh đã trình bày "Trong yêu đương ai yêu nhiều hơn thì người đó thiệt, ý tôi nói cái thứ luyến ái nam nữ lệ thuộc - bấu víu, chứ không bàn đến tính yêu quảng đại, vô phân biệt của các bậc a lá hán, của Đức Phật"Chúa nói đàn bà là từ một mẩu xương sườn của đàn ông, thuyết này theo tôi nghĩ không phải, dù tôi Pro Chúa zất, ở chỗ này tôi tin vào Satan hơn khi Satan đưa ra giả thuyết trái ngược rằng đàn ông sinh ra từ một sợi lông lol của người đàn bà, hợp lý rất.Phụ nữ là những vị lãnh đạo, mẹ của loài người, có tâm thế của một vị thần, không nhỏ mọn như lũ đàn ông ngây dại coi nói dối là một chuyện xấu. Họ nói dối khi cần thiết để duy trì giống nòi con cháu của mình sau này. Đàn ông quan hệ vì mục đích tình dục, nhưng đàn bà còn có mục đích hơn thế vì tương lai và sự sung túc con cháu mình sau này, ngay từ việc đặt mục đích đàn bà cao hơn đàn ông một bậc.Còn tôi mặc mẹ, nhân nào quả đấy, cứ trung thực là hay nhứt. Các bạn biết đấy, mới đây các nhà khoa học, một nhóm nam khoa học bê đê đã nghiên cứu thành công cách chế nõan bào nhân tạo, tiến tới việc đàn ông có thể đẻ đái mà không cần đàn bà. Hơi đàn bà siêu việt, hãy khiêm nhường.Link dẫn chứng cho việc trong tương lai đàn ông sinh sản có thể không cần đàn bà :http://www.dailymail.co.uk/…/Could-ba...…Cách viết truyện của Murakami rất hạp ý tôi, vì ông luôn đặt vào đầu đọc giả sau cái kết là rất nhiều các ý tưởng, không hề quá pro ý tưởng nào hết, mà cách trình bày lại rất hợp lý, các ý tưởng đó tổng thể sẽ ra một khách quan. Người đọc kiểu như đọc đến đâu đó cứ nghĩ "Ah thì ra ổng nói về cái này" nhưng đọc đến cuối lại tìm ra được cái bao trùm và sâu sắc hơn cả, kiểu rất ba phải, rất tự do không gượng ép.Mình thấy Murakami không hề cố trình bày những quan điểm hay những gì mình nghĩ là đúng, và nhà văn đẳng cấp nói riêng, real man nói chung không ai làm vậy. Ông chỉ coi mình như người đã từng quan sát, và chiêm nghiệm một cách khách quan bằng một cách nào đó tầm thường hay siêu nhiên, rồi kể lại với độc giả và cho họ tùy lựa cách suy nghĩ. Mang hy vọng đem lại một sự chuẩn bị trước cho độc giả - Murakami truyền tải một thực tế dưới dạng một câu chuyện, và mong những gì ông kể sẽ hữu ích cho họ trong một giai đoạn nào đó trong cuộc đời về sau.Murakami vẫn chưa có Nobel, cũng giống như diễn viên xuất chúng thì không cần Oscar, Murakami cũng chả cần Nobel, ông chỉ cần làm đúng phận sự vũ trụ đã trao cho mình với 100% hợp lý là ổn.Truyện ngắn thứ ba nói về cuộc sống của một người đàn ông tên Kamita ly dị vợ và trốn về một vùng hẻo lánh nhà bà dì và lập thành một quán ba, mang theo một ý định sống túc tắc, nhàn hạ qua ngày chắc để cố tình bỏ lại những ký ức đau buồn trong quá khứ.Và nhiều truyện lạ đời xảy ra, một anh chàng bí ẩn ngồi góc bar đóng vai siêu anh hùng bảo vệ quán bar khỏi những bất trắc, một cô gái có hình xăm trên vùng kín tự nguyện hiến thân, một con mèo đến rồi đi không để lại dấu vết, sau đó là những con rắn bao vây quanh bar sau ngày con mèo bỏ đi. Anh chàng siêu anh hùng thủ thỉ những lời khuyên kỳ dị mà vô cùng nghiêm túc, khuyên Kamita hãy rời đi một thời gian để tránh thế lực hắc ám, chỉ quay lại khi có chỉ dẫn.Vô cùng éo hiểu nổi Murakami đang nói thứ gì, nhưng càng xâu chuỗi logic lại càng không thỏa hiệp được với văn chương của Murakami. Murakami là một nhà văn yêu mèo rất, vì ông coi mèo chủ trương tự do, vậy nên nếu đọc Murakami mà đóng khung một quan điểm nào đó thì lại không thỏa hiệp, và khó lắng nghe ông hơn. Văn chương Murakami giống như một điếu cần sa, nếu gồng mình lên tránh né những tác động của nó sẽ làm ta buồn nôn và chóng mặt, đủ mọi thứ mệt mỏi xuất hiện, nhưng nếu thả lỏng mọi thứ sẽ rất tuyệt vời.Murakami là một nhà văn đơn giản ông không có nhiều định kiến về cách sử dụng từ ngữ, hay cách dẫn truyện, thế nào hợp lý và làm ông cảm thấy thú vị là ông sẽ sử dụng. Trong một câu chuyện của Murakami có thể bắt gặp trong đó rất nhiều lời lẽ rất deep, sâu sắc, những hình tượng khó hiểu nhưng tổng thể chỉ là để trình bày một thứ gì đó tinh giản, mà khi nhận ra lại cảm thấy tuy tinh giản mà vô cùng đẹp đẽ, giống hệt một giọt sương sớm mai, rất cần thiết cho những ai đang chết khát nơi sa mạc cuộc sống.Và thường xuyên nếu không là hầu hết, Murakami không có ý định lên lớp hay khuyên độc giả một thứ triết lý quan điểm gì đó, như cái này phải thế này, cái kia phải như kia, mà ông chỉ đơn thuần mở rộng tầm mắt của động giả. Ông nói với ta rằng có thứ này, có thứ nọ trong cuộc sống, những thứ rất trần trụi và gần gũi, ông không kết luận hay tóm gọn lại bằng một thứ triết lý mà thay vì đó để các nhân vật nói ra nhiều góc nhìn khác nhau, ông đối với độc giả hệt như người thầy thiền sư cố gắng không để học trò của mình cứng nhắc quan điểm, mà luôn cố gắng để chúng mở rộng tầm mắt để tránh bảo thủ và mở rộng quy mô tự do của chính kiến.gã đàn ông Kamita là một người có lỗ trống trong lòng, có thể là một vết thương mà gã cố tình bỏ qua chăng, bỏ qua bằng cách liên lạc với xã hội, tạo các sợi dây gắn bó để kéo gã ra khỏi chính mình, cũng giống như chúng ta, nỗi đau có thể được lấp đầy bằng những cuộc gặp gỡ với người khác, nhưng mối nhân duyên để hiện diện của nỗi đau đó tạm thời "như” không tồn tại. Nhưng Kamita hay chúng ta sống trong một bể dâu có cả xấu cả tốt, kẻ kéo chúng ta ra cũng là kẻ hại ta, vì họ đồng thời để lại trong ta một điểm yếu mà kẻ xấu có thể lợi dụng, những con rắn, tiếng gõ cửa nữa đêm có thể chính là những hình tượng mà Murakami đem ra để đặc trưng thứ thế lực xấu xa đó. Và Kamita trong đêm đó ở trong một chiếc khách sạn còm cõi, bé nhỏ cố nhớ lại mình là ai, bằng cách sử dụng những ký ức mà anh chàng bí ẩn đã gợi ý, gã đang cố tìm lại chính mình, và đồng thời đối diện với nổi đau đã để lại một khỏang trống trong gã hay chăng ? . Đây chỉ là ý tưởng của tôi về câu chuyện thứ ba khó hiểu này, bạn có thể nghĩ khác đi, nếu một thứ văn chương có một thứ “ý nghĩa”, “nội dung” quá rõ ràng thì theo tôi không phải là văn chương của Murakami nữa.Câu chuyện thứ 4 lại là một câu chuyện siêu thực hơn nữa, cho một cảm tưởng y như ta xem vào đoạn đầu của phim Prometheus vậy, một gã không nhận thức được bản ngã, hòan tòan trắng trơn tỉnh dậy trên chiếc giường và cảm thấy hoảng hốt khi gã xuất hiện trong hình hài của một con người, và gã chỉ biết mình là một người đàn ông có tên là Samsa, thậm chí hiểu biết đó cũng là do một giọng nói ở đâu đó cho gã biết, chứ bản thân lão vẫn ngờ ngợ. Cả câu chuyện giống như một hồi tưởng về hành trình tiến hóa của con người, đôi khi tôi còn cảm giác giống như Murakami đang trình bày về tháp nhu cầu vậy. Nếu ta là một Samsa, tự dưng mất hết cảm giác mình là con người, đập tan mọi thói quen đã hình thành xuyên suốt chiều dài lịch sử của loài người thì hẳn thật thú vị, ta lại như Samsa nhận thức được sự phức tạp trong kết cấu cơ thế người, cảm nhận được thứ tình yêu phi so sánh, phi tính dục (đến đoạn Samsa muốn gặp cô gái lại lần nữa với lý do là vì quả tim, chứ không phải do con trym cứng đờ, tôi lại tưởng Murakami đang bàn về câu hỏi, tình yêu có trước hay tình dục có trước). Cái kết của câu chuyện rất đơn giản nhưng khá tình cảm : Samsa nghĩ rằng dù làm con người cũng phức tạp cực kỳ, nhưng vì xuất hiện dưới hình dáng con người nên gã mới thổn thức được, cảm thấy hơi ấm trong trái tim khi gặp cô gái thợ sửa. Không biết hơi ấm mà gã cảm nhận được trong trái tim, để rồi từ hơi ấm đó gã thấy làm người cũng có cái lợi - là may mắn hay xui xẻo cho gã nữa, phải chăng làm người là vậy đi từ đỉnh hình sin này đi xuống rồi lại leo lên đỉnh hình sin khác. Đọc đến câu truyện ngắn này, tôi lại nhận ra thỉnh thỏang Murakami lại chêm cho nhân vật một đoạn tự hội thoại, hoặc hoặc thoại song phương mang lại những quan điểm hay ho, tôi cảm giác không phải Murakami muốn dạy đời độc giả điều gì, mà chỉ là ông tường thuật lại một câu chuyện có thật ông đã chứng kiến mà thôi. Nói thực, quan điểm hay ho thì đầy rẫy, ai cũng phát ngôn ra được, nhưng nhắc lại như con vẹt là một chuyện, nói để nghe mà cảm thấy tâm đắc là chuyện khác, và nhân vật của Murakami làm được chuyện ấy với tôi vì có lẽ Murakami đã chuẩn bị cả một nội dung ngay trước để nhân vật của mình phát ngôn ra thứ quan điểm đó một cách tự nhiên nhất, chân thực, không nhuốm màu giả tạo. Và đối với riêng bản thân tôi, nghe một câu nói chân thực, authentic bao giờ quan trọng rất quan trọng, nội dung, ý nghĩa của nó để sau hẵng, cứ phải chân thực trước đã thì tôi có cảm giác tâm đắc, có thái độ lắng nghe … Thời đại công nghệ xàm lờ pt, không thiếu những kẻ nhại lại lời nói kẻ khác, cố mặc vào những chiếc áo diêm dúa, nhưng chẳng thể dấu nổi thứ sáo rỗng bên trong mình.… Khi bắt đầu đọc những trang đầu của truyện ngắn cuối cùng “ Những người đàn ông không có đàn bà” cùng là lúc phần mềm nghe nhạc Clementine trên Linux gõ những nốt nhạc đầu tiên của album Schubert – Impromptus (Zimerman), theo tôi đây là một sự kết hợp tuyệt vời, cho dù buồn ngủ vkl nhưng tôi vẫn thưởng thức được truyên ngắn cuối cùng này đồng thời nghe những giạc điệu tuyệt vời của nhạc sĩ mà tôi thích Schubert.Truyện ngắn cuối "Những người đàn ông không có đàn bà” có lẽ đơn thuần chỉ trình bày về hòan cảnh của những người đàn ông yêu nồng nhiệt rồi bất chợt bị tuột mất người tình của mình, những người đàn ông này theo Murakami mô tả thì dường như chỉ có nỗi sợ hãi mất đi người đàn bà của mình, không thấy bàn đến trạng thái ghen tuông, chỉ là mất đi một người đàn bà đồng nghĩa anh mất đi mọi thứ ẩn dụ đẹp đẽ mà nàng mang lại, nhưng cơn gió tây làm con cu anh đột nhiên cứng ngắc. Tên truyện ngắn cuối cũng là tên của cả tập truyện ngắn, lý do Murakami lấy nó làm tiêu biểu có lẽ là vì giá trị của nó nằm ở văn phong, nội dung thì chỉ là thứ yếu, văn phong, cách viết mới là cái đáng tự hào, nội dung thì ai chả luyên thuyên được, thâm chí dùng nó để lừa lọc người khác. Một bản nhạc hay bao giờ cũng vô ngôn nhưng mang lại cảm xúc, và truyền tải một sự hợp lý kỳ diệu giữa các nốt nhạc liền kề. Truyện ngắn cuối cùng theo tôi là vậy, mọi chi tiết đều đặt hợp lý, cứ thử đọc đi thì biết, cứ như nghe nhạc cổ điển vậy, nó mang một nét đẹp tự thân.

  • Oscar
    2018-11-10 18:23

    En ‘Hombres sin mujeres’, Haruki Murakami nos ofrece siete narraciones que giran en torno a la soledad y el aislamiento. Sus protagonistas son hombres abandonados por sus mujeres, o que han sido marcados por algún desencuentro. Las mujeres entran y salen de sus vidas, y son incapaces de una comunicación plena con su pareja. Aunque las voces narrativas sean masculinas, las verdaderas protagonistas de estas historias son las mujeres, eso sí, muy murakamianas, misteriosas, que dejan una huella imborrable en sus amantes. Pese a que la manera de narrar de Murakami peque un tanto de artificiosa en algunos pasajes, no por ello dejas de disfrutar de estas historias.Estos son los siete relatos incluidos en ‘Hombres sin mujeres’:Drive My Car. Kafuku, actor de profesión, busca un chófer particular.Yerterday. Tanimura recuerda a su buen amigo Kitaru, y a la novia de este, Erika.Un órgano independiente. El protagonista nos describe la particular manera de vida del doctor Tokai.Sherezade. Habara, un hombre que vive recluido en su domicilio, recibe la visita periódica de una mujer que le hace la compra y las comidas, además de acostarse con él. Uno de los mejores relatos del libro.Kino. Kino es dueño de un pequeño local. Es feliz tras la barra, sirviendo bebidas y escuchando su música de jazz, pese a que apenas tiene clientes. Sin duda, el mejor relato de la antología, con ese toque de realismo mágico tan característico de Murakami.Samsa enamorado. Homenaje al relato de Kafka, protagonizado por Gregor Samsa.Hombres sin mujeres. El protagonista recibe una llamada de madrugada informándole del suicidio de una antigua amante.En resumen, una buena colección de relatos, que nos devuelven al Murakami capaz de fabular en pocas páginas.

  • Solistas
    2018-11-07 15:32

    Αν κ είχα αποφασίσει να αφήσω τον Μουρακάμι ήσυχο για κάποιο διάστημα, αυτή η συλλογή μπήκε σφήνα στη βαλίτσα των διακοπών μόλις μου δώρισαν αυτή την ομολογουμένως πανέμορφη αγγλική έκδοση. Το γεγονός ότι δεν έχω διαβάσει τον Ιάπωνα στη μικρή φόρμα, μου έφτανε σαν αφορμή.Το Men Without Women χωρίς να διεκδικεί ιδιαίτερες δάφνες ποιότητας είναι μια καλή συλλογή με 7 ιστορίες που διαβάζονται εύκολα κ γρήγορα. Το Drive My Car που ανοίγει το βιβλίο έχει πρωταγωνιστή ένα χαρακτηριστικό ήρωα που φτιάχνει εδώ κ χρόνια ο συγγραφέας κ αν αρχικά μου φάνηκε τελείως αδιάφορη, σχεδόν 2 μήνες από τότε που τη διάβασα είναι απ'τις ιστορίες που ακόμα θυμάμαι. Δεν μπορώ να πω το ίδιο για το Yesterday που είναι η χειρότερη στιγμή της συλλογής με τον μυστηριώδη 20χρόνο που πειράζει τους στίχους του ομώνυμου τραγουδιού των Beatles. Ευτυχώς τα 3 διηγήματα που ακολουθούν είναι πολύ καλά κ φθάνουν για να προτείνεις στους οπαδούς του Μουρακάμι να διαβάσουν το βιβλίο (σε καμία περίπτωση δεν θα το πρότεινα για πρώτη γνωριμία, αυτή θα ανήκει πάντα στο Νορβηγικό Δάσος). Το Independent Organ είναι ένα εξαιρετικό διήγημα γύρω από ένα φανατικό εργένη χειρούργο, το Kino είναι η πιο μουρακαμική ιστορία του βιβλίου (με τις γάτες του, τη jazz, τα bar κ ένα μυστήριο προστάτη του πρωταγωνιστή) κ τέλος το Scherazade που είναι το απόλυτο highlight κατά τη γνώμη μου, με απίθανη πλοκή κ εξαιρετική κορύφωση. Μένει το αδιάφορο Samsa In Love που είναι ο καθυστερημένος φόρος τιμής του Μουρακάμι στον Κάφκα κ το ομώνυμο διήγημα που ενώ ξεκίνησε πολύ ωραία στην πορεία το βαρέθηκα. Το Men Without Women αν κ δεν φθάνει για να ξυπνήσει ξανά το ενδιαφέρον μου για τον Ιάπωνα, σε καμία περίπτωση δεν θα απογοητεύσει όσους το δοκιμάσουν.