Read Царството by Emmanuel Carrère Росица Ташева Online


Това е историята на един селски лечител, придружаван от банда несретници, които той плаши със зловещите си и загадъчни предсказания и които до един се разбягват, когато го арестуват. Приключението му трае три години, завършва с позорен процес и ужасяваща екзекуция. Би трябвало отдавна да е потънал в забвение. Но не. Две хиляди години по-късно още говорим за него. За Исус.Това е историята на един селски лечител, придружаван от банда несретници, които той плаши със зловещите си и загадъчни предсказания и които до един се разбягват, когато го арестуват. Приключението му трае три години, завършва с позорен процес и ужасяваща екзекуция. Би трябвало отдавна да е потънал в забвение. Но не. Две хиляди години по-късно още говорим за него. За Исус. (Мнение на френски читател)„Царството“ (2014) – награда на в. „Монд“, на сп. „Лир“ и на сп. „Поан“ – е книга с неопределен жанр: есе, роман, автобиография, историческо произведение. В нея Еманюел Карер си задава въпроса: как се е стигнало дотук? Как един съвременен човек може да вярва, че Христос е възкръснал, а майка му го е заченала непорочно? Опирайки се на факти от собствената си биография и на опитите си да повярва в невъзможното, писателят съпоставя четирите Евангелия и Деянията на апостолите, проследява живота на лекаря Лука и тръгва по пътя на равина Павел, като се позовава на логиката, понякога на въображението си, и се опитва да извлече историческата истина, да ни разкаже как според него се е случила тази невероятна история и защо – и дали изобщо – все още са живи онези високо благородни и не дотам присъщи на противоречивата човешка природа предписания, проповядвани от Исус.Обичайте враговете си, добро правете на онези, които ви мразят…Ако някой те удари по бузата, обърни му и другата,ако някой ти отнеме дрехата, остави му и ризата.На всеки, който проси от тебе, давай,и който вземе нещо твое, не искай да ти го върне....

Title : Царството
Author :
Rating :
ISBN : 9786191508730
Format Type : Paperback
Number of Pages : 632 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

Царството Reviews

  • BlackOxford
    2019-04-30 18:37

    Bleak ExpectationsPart spiritual memoir, part intellectual self-portrait, part textual exegesis, part fictional dramatisation, The Kingdom is of a genre not often encountered in Anglo-Saxon letters. It is a French invention. Fame in France - in politics, in journalism, in the arts - brings with it the opportunity, possibly the obligation, to bare one's beliefs and motivations - or lack of the same. Perhaps this is a sort of rationalist Cartesian cultural legacy. Bernard Henri-Levy writes in the same vein, for example, in his The Genius of Judaism.But whereas Henri-Levy writes about his lost and found Judaism, Emmanuel Carrere writes about his lost and found and lost again Catholicism. And whereas Henri-Levy celebrates Judaism, Carrere questions the credibility of Christianity as essentially an extension of Greek mythology. His basic question: How is it that a religion so soaked in Greek myth and magic emerged from Jewish monotheism and has come to dominate so much of the world? Carrerre is quite right to point the finger at Paul of Tarsus and his gospel-writing bag-man, Luke. For it is this dynamic duo, neither of whom ever met Jesus, who promoted his cause so effectively, and so weirdly.Unlike the writers of other parts of the New Testament, Luke and Paul are real people. That is, we know for sure that their identities are not some symbolic or composite name. Mark, Matthew and John, for example, are unknowns aside from their gospel monikers. Paul is certainly the author of a number of letters (but not all ascribed to him). He speaks frequently in the first person: I saw, I believe, I command. And so does Luke in those parts of his writing, namely the Acts of the Apostles, in which he has first hand experience.Carrere recognises that it is Paul's interpretation of Jesus's teaching and its significance that is the basis for Christianity. Paul, rather than Jesus, is the Christian Moses. And it is he who seeks to displace Moses, and with him Judaism, as the chosen people who proclaim the existence of the one God. Christianity rises or falls - intellectually, culturally, politically - depending on one's faith, therefore, not so much in Jesus but in Paul. And Paul has more than his fair share of credibility issues in Carrere's estimation.Carrere's technique of interpolating, of imagining, scenes and dialogue that supplement the gospels is one that is an ancient pious practice. Without it, Jesus and his followers become formulaic and inhuman, even in the four versions that have been deemed orthodox. Carrere's inventions are at least as plausible as the various Christmas story embellishments, for example. And for the most part they are done sympathetically, as consistent with the 'official' texts.Paul's fundamental message, in Carrere's view, was that the world had undergone an evolutionary change through the life, but especially the death, of Jesus. The being of the world, what is known in Greek philosophy as its ontology, had been altered for the better. This message is incomprehensible and meaningless to Jews, who had never been schooled in the categories of Greek thought. To say that Jesus was the Messiah, the Christ, was one thing. Such a claim might be wrong but it was plausible and could be debated. It was certainly not heretical. To say that this Messiah saved by changing the basis of existence, however, was nonsensical, except to Greeks. This implied not simply a replacement-Moses but a replacement-Genesis. And this is indeed heresy: if God had found what he had done "good," what need could there possibly be for a second try?So Paul abandons his fellow-Jews and proselytises among the Gentiles. His preaching isn't about Jesus, whom he only knows second-hand; it is about Christ, whose sacrifice of himself somehow, Paul claims, creates a new cosmic order. It is this new arrangement of the world, its ontological character, not the person Jesus which is what Paul announces. Jesus's purported resurrection from the dead is merely the miraculous evidence for this new order. There is no subsequent gospel story that confirms this new order among the stay-at-home Jews. Nor is there a clear relationship in these stories between the God of Israel and Jesus. Yet Paul is confident that Jesus should be worshipped as divine as part of this new arrangement. He is also confident that this new order, which he calls the kingdom, will become visible imminently. Little wonder then that Paul desisted from spreading his message too close to Jerusalem.Told in such a clinical way, it is clear that the spread of Pauline Christianity could only have taken place in a cultural and intellectual environment like that of the Roman Empire. Rome was the source and enforcer of law. But Greek was the language and philosophical font of a largely Hellenised population. And Paul's doctrines fit far more easily into the Greek Pantheon than into the Jewish Temple. Confident of the imminent end of the world, Paul attracted what today would be classified as a cult following of those who were eagerly anticipating an apocalyptic resolution of the world's miseries. Carrere bases much of his interpretation of sacred texts on what is generally called the New Criticism, that serious exegetical study of the bible, which is a reading from rather than a reading intothe text. This method began in the late 18th and early 19th centuries and continues as the dominant mode of biblical analysis today. One of its first proponents was the Frenchman Ernest Renan, whose Life of Jesus and History of the Origins of Christianity caused widespread scandal by treating biblical texts as historical documents. At Renan's hands, the pious myths of Christianity, particularly those of the kingdom, do not fare very well. Things have not improved at all since then for the credibility of the texts or the attempts over centuries to square Jewish monotheism with the Pauline divinity of Jesus. Carrere's summary of the results of the New Criticism, and his own speculations, are a good introduction to the discipline. Alfred Loisy, the French theologian, excommunicated because he dared to take the findings of the New Criticism seriously at the beginning of the 20th century, created the enduring bon mot about Jesus, Paul, and the first Christians. "They expected the kingdom," he said, "But what arrived was the church." Not a bad summary of the summary.Postscript: for more on Paul, see: and

  • Adam Dalva
    2019-05-11 21:24

    A wild read, and a bold one, combining Carrere's own discovery and loss of Catholic faith in the early 90's with a detailed, lengthy re-imagination (a "non-fiction novel" is not quite accurate, it's more like creative non-fiction with lots of sources) of the life of Luke, and by extension, Paul, and by extension, Jesus.Before reading THE KINGDOM, I didn't know much about the writers of the gospels - I'd read the works themselves, but a long time ago - and I enjoyed the alignment between Carrere and Luke. His loss of faith lets him view Luke as a fellow novelist, assembling disparate sources and quotations (particularly stunningly from the "Q source") with the same sweaty concerns of anyone worried about hooking a reader - and even more than a reader: a patron. The pragmatic treatment of Rome and intersections of history help to make these figures feel real and vivid. The suggestion that Luke mapped some of Paul's features onto Jesus, and that Paul was in some ways trying to form his own religion, was both bold and, in its impossibility to be proven, well argued.There's an obvious Knausgaard connection here and a less obvious one. The autobiographical self-flagellation is familiar and good, but the similarity to A TIME FOR EVERYTHING, which is wildly under-read, is worth noting. A.T.F.E. is a better book because it deals with ephemera and constructs stunning novella length sequences, whereas the omnipresent voice of research here prevents narrative from truly flowing. But THE KINGDOM's accomplishment - you learn so much, and it is usually very good about pointing out where conjecture comes in, and the scenework is notable and good - is significant.There is a 3 page Pornhub sequence in the middle of the book that is the big misstep - I was so shocked that I laughed out loud on the train. It's like a finely pressed terrine of every writerly cliche that I can think of. And this was not a book that I can easily say I loved. I struggled occasionally, and I questioned quite a few choices. But I felt like I was in a dialogue with the author while I read it, and that sensation will stick with me. 4.51 stars.

  • Lenore Beadsman64
    2019-05-13 17:35

    il Regno di Carrèrecosa ci può mai essere di più indigesto di uno scrittore egomaniaco francese spocchioso intelligente e autoreferenziale?dopo un centinaio di pagine penso di avere la risposta: uno scrittore egomaniaco francese spocchioso intelligente autoreferenziale e invasato dalla religione cattolica...per fortuna è durata poco, perchè l'unico Dio di Carrère è Carrèreconfermo l'impressione iniziale, il libro dopo una breve introduzione esplicativa delle scelte esistenziali dell'autore, passa a una noiosissima esegesi delle fonti dei Vangeli, interi paragrafi pieni di speculazioni fatte a pelle da Carrère, che a ogni passo ci fa sapere che lui in persona, essendo intelligente, può ricavare a senso le fonti degli episodi descritti da Paolo e da Luca e, altrettanto a senso, scarta quelli che gli sembrano non realistici, come se la storia di un tizio risorto avesse bisogno del sostegno del concetto di realismo (è un dogma e come tale non è certo richiesto altro che un atto di fede, si sceglie di credere, non ci si convince a farlo), inoltre si serve come base per queste dotte analisi dei suoi scritti annotati nel periodo della sua breve ma intensissima conversione, conversione di cui un po' si vergogna, ma un altro po' fa fatica a mollare, pur ammettendo di esser più disincantato al riguardo e non spiegando mai del tutto come è possibile che un tipo così intelligente come lui non sappia dire se alla fine ci crede ancora o meno...inutile dire che nonostante la speranza dell'autore che questo si riveli il suo capolavoro, quello che gli farà vendere milioni di copie, in realtà siamo assai lontani dall'onestà e dalla limpidezza di La Vita come un romanzo russo o anche di Limonov...ovviamente a mio modesto il siparietto pseudo porno e tutte le allusioni alla sua speranza di mantenere intatta la libido anche in età avanzata se li poteva anche risparmiare, essendo questo un libro sul cristianesimo magari qualcuno poteva trovare irritanti gli accostamenti...o no?ps. 2 il povero nonno "scomparso tragicamente alla fine della Seconda Guerra Mondiale" era in realtà un russo bianco scampato alla Rivoluzione e fatto sparire dai partigiani francesi per il suo operato apertamente collaborazionista durante l'Occupazione

  • Ted
    2019-05-19 16:34

    P-review (ie, Preview)This book was recently reviewed in the New Yorker by James Wood. One doesn't often see a review of a book that's been something of a best-seller for about three years already. Presumably the English translation (from French) took most of that time to appear. Maybe the thought was that this novel(?), this imaginative history of early Christianity(?), this personal journey of the author from rationalist to believer to ...(?) - well, however it's described, and Wood hints at all of those, was just not the sort of book that crass Brits or Americans would care for?In a brilliant essay, Wood tells us of the philosophical, psychological, and religious journey which the author shares with the reader. I'm not religious myself, but this book sounds like such a profound, and at the same time entertaining, narrative that I predict I will be changing that 'maybe' shelf to 'want to read' quite soon - meaning that I will have acquired the book. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .Previous review: Prussian Blue Bernie Gunther #12Random review: The Syllabus Verbivoracious Festschrift #3Next review: Complete Poems of Anna AkhmatovaPrevious library review: Dirty Snow SimenonNext library review: Dawn (The Night Trilogy #2) Elie Wiesel

  • Hans Castorp
    2019-05-18 17:32

    Lo reconozco: me estoy volviendo un blando. He disfrutado como un niño con esta obra incalificable y monumental de Carrère, sin embargo, todo el rato me topaba con ciertas coletillas del autor como "ese niño con síndrome de Down que es el cristianismo" o la constante necesidad del autor de justificarse, de repetir una y otra vez "ya no soy cristiano", así como alguna que otra anécdota personal que podría haber sido obviada puesto que hacían de la lectura de 'El Reino' una lectura apasionante aunque imperfecta. Pero... y pese a estar convencido de que el autor hace trampa, el final me ha conmovido de una manera muy inesperada. Carrère me ha ganado. Ha roto mis reticencias con apenas un episodio. Si llevara sombrero, me lo quitaría.

  • Djeand
    2019-05-25 14:23

    Un livre passionnant et frustrant. Passionnant car l'histoire des débuts du christianisme y est contée de manière vivante et érudite, si bien qu'on apprend beaucoup tout en prenant du plaisir à lire. Frustrant car le côté mise en scène de l'auteur et de sa vie privée fonctionne moins bien dans ce livre que dans les oeuvres précédentes de Carrère. C'est parfois pertinent mais pas toujours et à la longue, cela finit par sentir un peu la recette. Mais cela reste une excellente lecture, distrayante et enrichissante, ce qui est déjà énorme.

  • Mientras Leo
    2019-04-29 14:27

    Lo siento, pero me aburrí. Creo que el autor se empeña en dar vueltas a un tema para al final no concluirlo bien. Y no es la primera vez que me pasa eso con Carrere y sus finales. En este caso llegué con ganas por toda la repercusión y la crítica... pero me costó terminarlo

  • Paolo Gianoglio
    2019-05-17 20:37

    Ammiro, e forse invidio, la capacità di Carrère di scrivere un libro di oltre 400 pagine su un argomento tanto complesso mantenendo la capacità di parlare al proprio lettore come se gli fosse seduto di fronte una sera in terrazza. A tratti viene quasi il dubbio che il buon Emmanuel sia un simpatico cazzaro, le sue digressioni personali hanno sempre un elevato grado di autoironia, al punto di farci quasi dubitare della sua autorevolezza. Invece questo è un libro complicato, scritto in modo molto semplice. Complicato per le tesi, complicato per la mole di studio che è stata necessaria per scriverlo, complicato per i livelli di lettura con cui si può affrontare. Una meditazione sulla fede, ma anche una meditazione su come nasce la religione Cristiana che molti di noi praticano e che comunque ha un così rilevante impatto sulla cultura occidentale e sulle relazioni con le altre culture. Carrère sceglie di raccontarci una storia, o meglio le tante storie che riguardano gli apostoli e i primi cristiani. Impariamo (o ricordiamo, se a scuola siamo stati molto attenti) la versione ufficiale, ma anche le molte versioni probabili. La storia degli apostoli viene inserita nel suo contesto storico, perché è innegabile che se i Vangeli e tutto il nuovo testamento sono stati scritti qualcuno deve averlo pur fatto, e quel qualcuno aveva una storia da raccontare. Il Cristo di Carrère è quindi prima di tutto un personaggio storico, la cui esistenza non è messa in discussione. Quello che Carrère mette invece in discussione è la coerenza tra il messaggio del Cristo predicatore e ciò che è arrivato fino a noi, attraverso revisioni, modificazioni, lotte di potere e umanissime invidie, e il tutto nei primi 60 anni dopo la sua morte. Leggendo questo libro capiamo quanto la cultura ellenica abbia avuto impatto sul Cristianesimo, capiamo la discontinuità con l’ebraismo che pure mantiene in comune il Vecchio Testamento, capiamo come Roma e il paganesimo non fossero il problema, in una questione inizialmente tutta ebraica.Si imparano tantissime cose leggendo questo libro, e si apprezza l’approccio di Carrère, sempre onesto, sempre capace di mantenere la distanza tra ciò che le fonti dicono, ciò che è probabile sia accaduto, ciò che a lui piace credere sia accaduto. Alla fine non credo che il libro possa spostare le coscienze, chi credeva continuerà a credere e chi non credeva resterà non credente. Tuttavia credo che si acquisisca maggiore consapevolezza, e che credenti e non credenti possano trovare in questo libro un terreno di comune percezione culturale, una matrice di unità che spesso si smarrisce per alzare barriere ideologiche prima ancora che religiose.

  • И~N
    2019-05-26 18:29

    Книгата на Еманюел Карер се отправя към един особен момент в човешката история - най-ранното състояние на това, което по-късно ще се нарече християнство и което ще заеме цивилизационна позиция в Европа и всичко зависими от нея по един или друг начин територии и общества. Но тук не става въпрос за т.нар. период на “ранната църква”, а един малък момент преди оформянето на самата представата за Църквата като общността от вярващи последователи на Христос. Разказа на Карер започва от… него самия. Разбрах от други негови читатели и почитатели, че този похват е изключително характерен за автора. Бивш “вярващ” католик (кавичките са мои, може би по-точното определение би било “последовател на религиозните практики и ритуали”), Карер постепенно започва да се губи в системите от правила, неподплътени от истинско разбиране и преживяване на реалността, стояща зад тях, и стига до позицията на агностик, агностик не без чувство за хумор, трябва да се признае. През тази призма тръгва и неговото пътешествие в миналото, целящо да си даде обяснение как една такава личност на мистичен учител и лидер от близкия изток дава началото на движение, което премоделира света. Макар тази първа част (относително 150 стр.) да натежава на моменти, тя се оказва в известен смисъл полезна за по-нататъшното разибиране на позицията, от която изхожда разказвача.След това, условно казано, ретроспекцията се разслоява на два потока. Първият се занимава с личността на Христос, а вторият (по-интересният за мен)- със съдбата на последователите му след възнесението Му. Тук Карер се спира на Яков, братът на Исус и първият лидер на Ерусалимската църква, Петър и Павел и диномикато на отношенията между тях. Множество ревюта и мнения за книгата изтъкват трудността тя да се постави безусловно в някое от стиловите чекмеджета, с които сме свикнали да си боравим. Съгласен съм с това мнение. Текстът се разлива ту в историческа фактология, ту в есеистични разсъждения, ту в наративи, провокирани от фантазията на Карер, целящи да споят конкретните откъслечни факти, с които разполагаме, с по-философските му и културологични разсъждения. Тези фантастични спойки понякога бяха леко дразнещи, понеже често се заявяваха като “със сигурност така трябва да е станало”, докато на други места авторът сам отбелязва, че това са само негови предположения. Струва ми се, че това е най-човешката страна на книгата и тя би допаднала на мнозина. В нея именно се усеща онова непосилно усилие на човешкия дух да обхване разсъдъчно една материя, един свят, който долавя само надинтуитивно, който не се побира в мисловния му потенциал, а който чувства, въпреки всичко, дълбоко свързан със себе си.Книгата е, разбира се, в голямата си част (разказването, което не се основава на факти или раздъждения, а на авторовото въображение) спекулативна. Интересното е, че дори зад иронията, дори зад сарказма, отвъд желанието за леката комерсиализация чрез жлъчлив хумор, се долавя дълбокото отношение на Карер към християнството. Честно казано, това беше последното, което очаквах от книгата, която започнах с лекото притеснение, че ще се натъкна на вече клишираните опити за интелектуално оплюване на материята. Макар от заявена агностична гледна точка, според мен, книгата успява да долови това, което стои зад невзрачните, обикновени, съвсем несъвършени хорица, обекти на разказването - Царството вътре в тях. Останалото, проявяването на това Царство в човешкия свят - било чрез институции, било друго яче, е отделен въпрос, неотделим от същността на същите несъвършени хора и техните наследници, и нас. В края на книгата си Карер пише: “Един индийски мъдрец обяснява какво е самсара и какво нирвана. Самсара е съставеният от промени, желание и мъки свят, в който живеем. Нирвана - светът, до който има достъп постигналият просветление: освобождаване, блаженство. Но, казва мъдрият индиец: този, който прави разлика между самсара с нирвана, е в самсара. Този, който вече не прави, е в нирвана.Мисля, че това е Царството”. Спомням си, понеже пиша този отзив повече от четири месеца, след като прочетох книгата, че тогава този последен параграф ме накара почти да настръхна. Не, защото ме удари с прозрението си, а защото видях написано нещо, което стояло като неясна идея в мен и може да се обобщи най-грубо като: Царството започва не някога си, а е насъщно сега, таящо се (даже и) под несъвършени, грубовати и отблъскващи реалности. Втренчването в разликите не принадлежи на него.В края на това мнение, ще добавя още само това, че тази книга за християнството, писана от агностик, ми се струва, че се докосва доста повече до същината, отколкото друга, която четох по-рано, писана от възпитаник на католически колеж. Ако изобщо двете могат да се поставят на една везна.

  • MiquelAdam
    2019-04-27 19:22

    Li poso quatre estrelles, però li'n posaria només 3 i mitja, si pogués. Amb els dies, m'adono que la introducciço del «Carrère personatge» en «El Regne» no m'ha convençut. Temo que aquesta fòrmula —que tant i tant bé li va funcionar amb tantes altres novel·les seves, en Carrère ja l'ha esgotada en aquest llibre. Amb tot, he fruït com un camell del que al meu entendre és el nucli de la novel·la, la història dels Evangelis.

  • Caroline
    2019-05-07 15:10

    In the last pages of this book, Carrère comments on his experience washing feet at a retreat held at a home for the physically and mentally challenged, in response to the urging of a correspondent. Still, I wouldn’t like to be touched by grace and return home converted like twenty-four years earlier just because I’ve washed some feet. Thankfully nothing of the sort happens.This is a thoughtful, engaging, and provocative book. Provocative in a good way, as Carrère invites the reader to participate in his reflections on the meaning and moral imperative of the Gospels and Acts, from the viewpoint of someone who once had a mystical conversion, believed passionately for two years, and then gradually fell away. Twenty years later he returns to his notebooks from that period of belief, and conducts what he calls an investigation into both how the gospels came to be written the way they are, and into what the truth of Jesus’s message might have been. Also into what that means for a serious person in a post-Christian world. Because this is very much a book written in France, the country of the Enlightenment, not in the United States, the continuing country of born again Christianity. It’s also a frank portrayal of the life of an intellectual in such a world, always self-questioning, and perhaps self-absorbed.For those who might want to stop reading here, thinking it belongs on the religious self-help shelf, it’s far from that. Not too many books on the religion shelf include a detailed description of a porn video. It is serious literature about moral questions, in a conversational and historian fiction environment.It’s important to note that Carrère’s mystical experience thrust him into two years of traditional Catholic practices and Bible study, not into praise worship. It’s also important to note his mystical experience as he embarks on his investigation by thinking about Paul’s parallel, violent experience on the road to Damascus. The book eventually turns into a mix of fiction and autobiography as Carrère provides a self-portrait of his thoroughly self-indulgent, unlikeable, miserable self at the time of his period of belief, reflections from his current state of agnostic consideration, and an admittedly fictionalized version of the early years of Christianity and the jockeying among the apostles and other early believers. He carefully delineates the differences that the authors brought to the task: Matthew the unknown, Mark as Peter’s secretary, Luke as Paul’s companion, and John, perhaps Jesus’s favorite apostle.The early chapters are hard going because Carrère makes himself so disagreeable, but he also pens loving, rather saint-like portraits of his long-time friends who are long-time believers. That keeps you going. Gradually though, he shifts to his mature openness to the messages of the Gospels, if not the reality of the miracles and resurrection. This is interwoven with the mix of historical record and hypothetical bridging between facts to which years of study have brought him. He focuses most on Luke, who he was and how he melded and altered the stories he gathered. (And he recognizes that he is projecting himself on Luke during his own investigation.) Carrère is not proselytizing or arguing against Christianity, or even saying we really should behave according to Jesus’s instructions even if we don’t believe. Instead he explores how difficult that is for all, perhaps especially for an intellectual. At the same time he explores why the message still has such a profound meaning for many people. Certainly it is worth thinking about how the early messages of the sects competed and how some won out, given the subsequent effect on Western history.By chance this arrived from a hold at the library just as I was reading Master and Margarita for a book group. So I was reading two very different ways of blending twentieth century experience and fictionalized New Testament stories. By two non-believers fascinated by the Gospels, and who want to talk about how far either their society, or themselves, are from the goals of charity and truth espoused there. But while Bulgakov wields a saber of satire with broad slashes, Carrère offers an intimate accounting of his personal wrestling match with the evidence, and where it takes him. As can be seen from the introductory quote, not back to belief, but to acknowledgement that he is on a lifelong investigation. Because his friend Hervé, who appears to be pan-theological, challenges his initial stance that there are just two equally valid views and kinds of people: those who believe and those who don’t; you can’t know. Hervé saysIf you admit that this world consists of change and suffering, which is the first of the Buddhist noble, truths, if you admit that life is being trapped in this state, then the question of whether there’s an exit or not is important enough to justify looking into it. You want to call your book Luke’s Investigation (that was my title at the time). It would be too bad to act as if you knew from the start that this investigation has no object, or to try to get yourself off the hook by saying that it doesn’t concern you. If it does have an object, it concerns everyone, you can’t disagree with that.”Carrère is a particularly intriguing guide to the Gospels because he comes at them from the viewpoint of a scriptwriter and author of several works that blend fiction and autobiography, and he wonders how the Gospel writers went about their work. Instead, I ask myself verse after verse: Where does Luke get his information?Three possibilities. Either he’s read it and recopies it--most often from the Gospel of Mark, who anteriority is generally admitted and more than half of which finds its way into his own. Or someone told it to him, but then who? Here we enter the tangle of hypotheses first-hand, secondhand, thirdhand accounts, people who saw the man who saw the bear...Or finally, simply, he’s making it up. For many Christians, saying that is sacrilege, but I’m no longer a Christian. I’m a writer who’s looking to understand how another writer went about writing, and it strikes me as self-evident to say that he often made things up. Each time I have good reason to believe that a passage belongs in that category, I’m happy, all the more so in that some of what ends up here is pretty big game: the Magnificat, the Good Samaritan, the sublime story of the Prodigal Son. I appreciate these bits from the point of view of a fellow tradesman; I’d like to congratulate my colleague.

  • Jean-Marc
    2019-05-25 21:18

    Bon, j'avoue, ma première première impression a été la déception. La déception car j'ai été floué. Je pensais lire, me fiant à la quatrième et aux diverses critiques, un roman, bien documenté disait-on, mettant en scène les premiers chrétiens. Que nenni, soyez averti, ce n'est pas un roman. Si je devais décrire ce livre sans le déflorer entièrement je dirais que c'est un essai. Un double même. D'une part Emmanuel Carrère nous livre son parcours spirituel d'incroyant à catholique, puis agnostique. C'est assez honnête de sa part, voire courageux même si c'est longuet. Le deuxième essai c'est un compte rendu d'enquête sur les premiers chrétiens, partant des sources historiques. Un peu comme Ernest Renan écrivant « la vie de Jésus ». À la nuance près qu'il analyse ces sources avec un regard littéraire, une démarche d'écrivain qui analyse d'autres écrivains. Il faut de plus ajouter que ces deux essais sont entremêlés. Je suis heureux de avoir lu ce livre, il faut être un tant soit peu obstiné, j'y ai appris des choses intéressantes. Mais ce n'est pas un roman...

  • Paolo
    2019-05-21 15:23

    Carrére, di cui mi è piaciuto tantissimo Limonov, si cimenta con un argomento sfidante: raccontare gli albori del cristianesimo e di come questo movimento universale sia nato da una ristretta cerchia di adepti per lo più illetterati e litigiosi.Il punto di vista prescelto è quello della redazione del vangelo di Luca, un greco convertitosi per effetto della predicazione di Paolo. Ci viene raccontato come siano state queste due le figure - chiave che hanno permesso al cristianesimo di affermarsi nei due millenni successivi: Paolo - ebreo rinnegato o forse nemmeno ebreo - capisce subito che il "mercato" su cui puntare è quello dei gentili, ed in ciò entra in rotta di collisione con Pietro, Giacomo e Giovanni (l'altro evangelista) che preferirebbero coltivare l'orticello ebraico facendo di Gesù l'ultimo dei profeti. Luca - medico greco acculturato - è stato il divulgatore principe della vicenda dal punto di vista "paolino".Carrére purtroppo ci avvisa quasi subito che considera questa l' opus magnum della sua carriera e profonde al di là di ogni ragionevole sopportazione le proprie vicende autobio/bibliografiche. Cosi ricapitola tutta la propria produzione letteraria e le fasi salienti della propria vita, dalla crisi mistica avuta intorno ai 30 anni alle sue preferenze in materia di filmati - porno, per finire a dirci (4 volte in due pagine) che nel 2010, finché stava concependo questo libro, è stato giurato a Cannes.Oltre alla strabordante autoreferenzialità dell'autore c'è da segnalare anche un tono divulgativo - piacione tipo le "Storie d'Italia" di Montanelli - Gervaso che i più maturi certamente ricorderanno, che a volte diverte ed a volte risulta fuori luogo.In definitiva si comprende come la figura di Paolo sia stata assolutamente fondamentale per la nascita del Cristianesimo quale si è poi sviluppato nei due millenni successivi.Paolo ha capito ( e Carrére ce lo racconta con precisione) che quanto più il messaggio di Cristo si fosse staccato dalla tradizione giudaica e la sua complessità, tanto più universale ed accessibile sarebbe stata la sua diffusione; l'insistenza sul messaggio ultra-mondano (la risurrezione dei corpi era un suo mantra, quanto alla vita terrena conveniva accettarla così com'è...) e sul rito dell' eucarestia avrebbe creato una religione con eccezionale potere aggregante e "digeribile" da qualsiasi potere costituito.Ecco, se Carrére ci avesse raccontato un po' meno delle sue morose e delle sue crisi mistiche ed avesse analizzato come (tema che a me incuriosisce molto) una religione che si basa sulla rinuncia ai beni terreni, che esalta i poveri ed i reietti e condanna i potenti e gli arroganti, si sia affermata in due millenni come religione dell' Occidente colonizzatore ed imperialista, diffondendosi ed affermandosi di pari passo con conquiste e genocidi, ecco che il libro avrebbe avuto una sua vera ragione d'essere.Che sia stato tutto merito (o colpa, dipende dai punti di vista) di Paolo, vero genio del marketing, (a cui - tra l'altro - dobbiamo il fatto che noi maschietti nati cristiani non dobbiamo più circonciderci) lo deduciamo un po' da soli, e - per dare senso compiuto al titolo - sarebbe stato auspicabile che l'autore vi dedicasse un po' di analisi e meno ostentazione del proprio smisurato ego.

  • Pilar de Zaragoza
    2019-05-10 17:33

    El Reino de Immanuel Carrière es un libro de imposible adscripción a un sólo género literario. Escrito en primera persona, permite transitar por todas las veredas que el autor ha recorrido en su peripecia vital: budismo, cristianismo, “nietzscherismo”... Cierto es que el mayor espacio se destina a una revisión e interpretación del cristianismo en su etapa de gestación, incluyendo sendos análisis de dos de sus protagonistas: Pablo de Tarso y Lucas. Precisamente a través de ellos interpreta, fustiga, incluso enternece, en páginas trufadas de Historia sin ser, en sentido estricto, investigación histórica. Algunas cuñas descriptivas, que sorprenden al lector, son de difícil ensamblaje en lo que parece sugerir el título y la imagen de portada. El relato presenta algunos errores de fondo y forma en la edición española, a mi entender fácilmente corregibles. También se señala que la sintaxis a veces requiere una doble lectura para su correcta comprensión, pero en su conjunto la obra atrapa la atención del lector, que aprecia la vasta cultura del autor, su brillantez y la sobredimensión de su “yo”. La ironía, el escepticismo y la incredulidad se remansan en lo que Carrière considera la esencia del cristianismo: “Hijitos míos, amaos los unos a los otros”, repetido insistentemente por Juan en su vejez de Patmos.La frase que cierra el libro es: No lo sé, expresión críptica que condensa las ambivalencias intelectuales y afectivas del autor.

  • Roberto
    2019-05-27 16:10

    Secondo me quando si parla di spiritualità, le domande fondamentali che ci possiamo porre sono di due tipi:1) esiste/non esiste un essere superiore?2) crediamo/non crediamo alle religioni? (Ovviamente per religioni intendo le religioni "organizzate" in qualche modo dall'uomo, una per l'altra, fa poca differenza di quale si parli)Io credo che alla domanda 1 non si possa dare una risposta. Si può stare a discutere per millenni, ma una risposta chiara e conclusiva non siamo in grado di darla e non lo saremo mai.La domanda 2 è invece diversa. Alle religioni crede solo chi ha fede. E chi ha fede, le religioni non le discute, le digerisce così come sono, senza se e senza ma. Anche perché ogni analisi si fonda su argomentazioni storiche e logiche, mentre la religione non si basa né sulla logica né sulla storia. La discussione quindi su questa domanda è per me senza senso e porta esclusivamente alla frustrazione, visto che chi crede continua a credere, chi è scettico continua ad essere scettico, chi non crede continua a non credere.Personalmente ritengo quindi abbastanza inutile discutere i dettagli della religione, perché presuppone non essere credenti e in tal caso l'epilogo della discussione non può che essere la confutazione dei fondamenti religiosi discussi.Ergo: parlare e scrivere di religione non serve proprio a nulla, solo ad accendere un po’ gli animi.Detto ciò, parliamo de "Il regno". Non è un libro di storia del Cristianesimo e neppure un romanzo storico. E' un saggio che tenta di analizzare e collegare fatti (presunti o certi) dei Vangeli e del primo cristianesimo.Carrère, che si autodefinisce come "uno scettico, un agnostico, nemmeno abbastanza credente da essere ateo", nel suo libro fa proprio un'indagine del genere, dopo averci spiegato per benino la sua esperienza personale di cattolico praticante prima ed ex cattolico poi.Ha studiato i testi sacri e analizzato i primi scrittori cristiani, ricostruito la biografia di Luca e Paolo, l'ambiente sociale dei decenni tra l'anno 50 e il 90 in Grecia, Giudea e Roma, scandagliato l'epoca in profondità per restituirci le dinamiche nella comunità dei seguaci di Gesù.Alcuni particolari e dettagli sono indubbiamente interessanti. Ma la domanda fondamentale che ci rimane è: cosa racconta in pratica di nuovo Carrère nel libro? Con audaci paragoni, battute argute, interessanti citazioni, spregiudicati parallelismi storici, il libro dice in pratica il noto e l’ovvio. Dice che i Vangeli non sono stati scritti in presa diretta, che il cristianesimo non è una dottrina ma una narrazione, che c'è uno scostamento tra il pensiero di Gesù e il messaggio istituzionale della Chiesa.Carrère non è credente. Ma le ultime righe lasciano intravedere qualcosa di più di uno spiraglio:"Il libro che termino ora l'ho scritto in buonafede, ma cerca di avvicinarsi a qualcosa di tanto più grande di me da far sembrare questa buonafede ben poca cosa, lo so. L'ho scritto portandomi dietro il peso di ciò che sono: un uomo intelligente, ricco, con una posizione: altrettanti handicap per chi vuole entrare nel Regno. Comunque ci ho provato. E nel momento di lasciarlo mi chiedo se questo libro tradisca il giovane che sono stato, e il Signore in cui quel giovane ha creduto, o se invece vi sia rimasto, a suo modo, fedele. Non lo so."Carrère sembra dire "non ci credo, ma è vero"; ossia finge di non crederci, o meglio, non riesce a credere che anche lui ci crede.Un modo molto piacione per tenere il piede in due scarpe...

  • Veronika Kelbecheva
    2019-05-20 20:23

    Точно на днешния ден исках да напиша нещо за тази книга. Palm Sunday! Днес, нашият спасител е влязъл в Йерусалим. Утре започва страстната седмица – la semaine sainte. „Царството” е книга, посветена на живота и личността на Исус, неговите последователи и сподвижници. Ключова фигура в разказа е Свети Лука – образован грък, лекар и мистик, по смисъла на склонност към екзотичните религии. В онези времена юдейската вяра е била пример за подобна екзотика, а християнството – реформирано юдейство. Но докато се стигне до самата религията по съдържание, Е. Карер изминава пътя на Исус, заедно с последователите му и се вглежда в малко известни детайли, предадени през погледа на съвременен интелектуалец, човек на словото и поданик на християнска Европа, т. е. съвременен френски писател. Точно в това е силата на книгата: разказ за личността на най-впечатляващия гуру, живял някога на земята и саморефлексията на писателя, роден като християни 2000 след Спасителя. Как да обясним успеха на тази религия, спечелила толкова последователи, разпространила се така бързо след смъртта на Исус, превърнала се в официален култ на обединена Европа. Отговорът в книгата е свързан с онези силни преживявания от срещата с личности, които определяме с думи като харизма, дарба, магнетизъм, чародейство... Срещаме някакъв човек и после вече нищо не е същото. Случвало ни се е, нали? Колко пъти си зададох въпроса, докато четях книгата, дали и аз щях да съм една от онези, които би последвала Учителя. Част от многобройната тълпа, която го е следвала навсякъде и само е нараствала. Една от многото предубедени, които са отивали там, за да се уверят, че този човек е измамник, а след това само един негов поглед е бил достатъчен и после... смиряваш се, съзнанието ти се отваря, приема го безусловно, започваш да се молиш душата ти да бъде спасена. Радваш се, защото ти е показал истината, защото си с Него и всичко останало е изгубило смисъл, или чрез Неговата поява, животът е станал още по-смислен, worth living, precious, endless… Препоръчвам тази книга, защото тя обяснява колко силна може да бъде една личност, колко любов и човечност може да има в душата; как ние живеем, за да изпитаме тези силни моменти на необичайно и хипнотично пребиваване в реалността.

  • Yves Panis
    2019-04-29 14:26

    Aie aie aie ! Que c'est dur de dire du mal d'un auteur qu'on a adoré notamment pour "D'autres vies que la mienne" et "Limonov". 630 pages écrites par un historien et un exégète qui n'est finalement ni l'un ni l'autre. Dans quel merdier c'est mis Carrère ? On se le demande vraiment. Et finalement les 200 premières pages que l'on trouvait un peu chiantes parce qu'il ne parle que de lui....deviennent 630 pages plus loin les meilleures du livre (avec le très court épilogue ). Au milieu ? 400 très longues pages très chiantes pour être honnête. Même si le sujet est difficile ( la vie de Paul, Puis de Luc, et évidemment aussi de Jésus) l'écrivain aurait pu donner beaucoup de souffle à tout ça. Céline disait : "au début était l'émotion". Il n'y en a quasiment jamais ici. Et c'est bien triste. Je fais le pari que plus de 80% des très nombreux acheteurs du livre n'iront pas jusqu'au bout comme moi, les veinards !Vivement le prochain Carrère !

  • Thibault Delavaud
    2019-05-02 19:33

    Ce livre est une belle réussite. Si la première partie, consacrée à l'époque où l'auteur a été catholique pratiquant, est un peu longue, le reste du livre se lit très facilement et avec enthousiasme. Le travail d'Emmanuel Carrère, à la fois exégète et historien, pour retracer les premières heures du Christianisme est remarquable et passionnant. Il y a cependant quelques digressions un peu inutiles qui cassent le rythme du récit.L'ensemble est tout de même de grande qualité et je recommande la lecture de ce livre.

  • verbava
    2019-05-10 14:07

    Some people are embarrassed by pornography, not me. What embarrasses me, and seems far more delicate a matter to deal with, far more indecent than sexual secrets, has to do with “those things”: the things of the soul, the things involving God. Deep down, I liked to believe I was more familiar with them than my colleagues in the little world of literature, as I spent a significant part of my life holding them in my heart and turning them over in my mind. That was my secret, which I’m discussing here for the first time.в принципі, небагато різниці, щирий каррер – чи це така прибрана для розповідання про перші віки християнства персона. у першому випадку – яка ж розкішна самовпевненість, копатися в собі, проводячи паралелі зі святим павлом і євангелістом лукою. у другому – яка ж красива підступність, упевнити читача в майже автентичності своєї реконструкції, увівши дуже скрупульозного, дуже рефлексивного наратора, який не припиняє думати про те, що і як (і чому) пише. імовірно, слушні обидва варіанти; так чи інакше, ліричний герой тут не менш захопливий, ніж його екзегези.(це книжка, яка змушувала мене плакати у випадкових місцях. про деякі я досі не знаю, як так вийшло).

  • Mike
    2019-04-26 17:30

    Mam z tą książką większy problem niż z samym Carrere, ale chyba na tym właśnie polega cała zabawa.

  • Alvaro Lara Huerta
    2019-05-18 14:07

    Gran texto,Sería difícil encasillarlo como novela, crónica o ensayo. Una gran obra que invita a la reflexión

  • Robert Spencer
    2019-05-23 19:09

    I'm sure this will attract a lot of controversy for its conjectures on the lives of the early Christians - it seems that most books that attempt to recreate that world from historical sources rather than just the bible always do. I found this fascinating and, for me, Carrere's strategy of intruding his own ego and experiences into the narrative actually enhances the whole experience. As well as being a well-researched speculation on the human story of the first Christians, this is a meditation on the human compulsion to religious faith.

  • Mont
    2019-05-20 15:12

    “To write a book,” Carrère told me, “you’ve got to be persuaded that you’re the only person who could write it.” Some of his books make this claim more obviously than others. Carrère’s latest, “The Kingdom,” which appears in the United States this week, is at once a memoir of his time as a devout Christian and a fictional account of Luke and Paul as they wrote the first books of the Christian story. Or consider his “My Life as a Russian Novel,” from 2007, which tells, in part, the story of Carrère’s mother’s father, a brilliant but depressive Georgian émigré who, failing to integrate into French life after the Russian Revolution, ended up interpreting for the Germans during World War II. One day, he disappeared, not to be seen or heard from again. Carrère’s mother was 15 at the time, and she never spoke of his disappearance or his fate. Carrère sought to tell that story as fully as he could, but it wouldn’t be a Carrère book if, in telling that story, he didn’t also tell the story of the making of the feature documentary he shot in Russia, in 2002 (Carrère has a parallel career as a film and television director and writer), about the town, Kotelnich, a backwater 11 hours from Moscow, where a 75-year-old Hungarian soldier from World War II was discovered 53 years after he fought against the Soviets and, having been taken prisoner, confined to a tiny mental hospital. But in telling that story, the story of the making of the documentary, Carrère also told the story of the relationship he was in at the time he was making that movie, a troubled relationship with a woman of a different social class, a woman to whom he wrote a pornographic letter, one he published in Le Monde, a leading French newspaper, a letter that he didn’t tell her about and that was meant to be an erotic surprise — a surprise that went catastrophically awry, taking with it Carrère’s psychological balance. His unraveling, as documented in the book, is one of the most compelling conjurings of mania a reader is likely to encounter. As improbable as this confluence of elements might seem, they marry into something remarkable, especially given that “My Life as a Russian Novel” ends with yet another open letter, one to Carrère’s mother, about the fact that they had never talked about the darkness that hovered over their family, a darkness that he hoped might be lifted by his telling of this story in the most open way possible: a public way. Given that Carrère’s mother, Hélène Carrère d’Encausse, is arguably the most famous Russian historian in France, a constant presence on French television not merely for her expertise but also in her capacity as the permanent secretary of the Académie Française, the 382-year-old institution founded by Richelieu to safeguard the sanctity and purity of the French language, Carrère’s claim of ambivalence over having used la gégène on other people seems not at all overstated.While I cannot imagine what it might be like to read the book as his mother, I can imagine, now, what it might be like to live with such a story, and why one way of living with it might be to not want to live with it at all. It is in this way — this way of being supremely frank; this way of combining elements that at first seem cumbersomely heterogeneous but that turn out to be meaningfully conjoined — that Carrère has managed to write one masterpiece after another, books preoccupied with the violence that can invade our lives without warning or appeal, books that are, themselves, at times, acts of violence against that violence.More in review:

  • Silvia Nedkova
    2019-05-14 16:36

    Сладкодумен е Еманюел Карер. По онзи хипнотичен начин, който не позволява да оставиш думите му да ти избягат, искаш още и влизаш в спиралата на разсъжденията му като в Царство.Не знам в кой жанр да поставя дебелото томче „Царството“. То е едновременно историческо пътешествие, автобиографично разголване, но и почти приключенски роман.Когато отдаден християнин стане скептик и агностик, но гледа с гностичен, интелектуален поглед върху историята и същността на християнството, ако при това е талантлив писател с усет към словото и Словото, се получава точно тази неустоима амалгама от енциклопедично познание и душевна дълбочина.Карер е разказвач. Би могъл да бъде един от онези мъдри старци, които седят на пазара и редят приказки, ако живееше в Ориента. Успял е едновременно да анализира научно и човешки Евангелията, авторите зад тях, да нарисува истинските, неподправени образи на Павел, Лука и дори Исус, без да изпада в дидактичност. И му вярваш, когато ти обяснява какъв е Лука, кой е Павел, когато ги гледа като хора, като свои съвременници, когато се сравнява с тях и търси характера им сред съвременниците си.Толкова естествено звучи сравнението между апостол Павел и Троцки, между църковничеството и йерархията на болшевиките, че си казваш „я, то е било под носа ми, а не съм го виждал“.Това е книга и за атеисти, и за дълбоко вярващи. Може да се чете през погледа на скептика и през погледа на отдадения, защото Карер е и двамата едновременно. Може да бъде разглеждана като интелектуална игра с историята и религията, но и като духовно пътуване в дълбините им. Уж е безфабулна, а сюжетът й всъщност е закодиран в Евангелията. Не можах да се откъсна от всичките й 600 страници, събуждах се през нощта с нетърпение да продължа. Влюбих се в сладкодумието на Карер, в ритъма на езика му, в способността му да насочва мислите ми в посока, която сам е определил, а същевременно да ме изненадва с проникновения на всяка крачка. Не искам да влизам в подробности за откритията си, защото подозирам, че за всеки отделен читател те ще бъдат различни. Книгата е твърде богата на пластове и прозрения. Знам със сигурност, че ще прочета всичко на Еманюел Карер, което успея да докопам.

  • Israel Montoya Baquero
    2019-05-26 16:30

    Lo primero: el libro no está a la altura de "Limonov", pero no es para nada un mal libro, más bien al contrario. Lo segundo: hay que ser valiente, muy valiente, para meterse en el meollo en el que se mete Carrere al intentar contarnos, de una forma más o menos convincente, los orígenes de la religión cristiana a raiz de la muerte de Cristo.Es un libro bien documentado, con algunas partes algo fantasiosas (que el propio autor justifica de forma bastante convincente) y, como uno de los escasos puntos negativos, con una importante carga de autobombo para el propio Carrere (su momento de crisis, sus anteriores obras literarias, etc) que, si bien no entorpecen la lectura de de este "Reino", si que resultan un poco incongruentes en ocasiones.Eso si, amantes de las teorías conspiranoicas, de los engendros tipo "Caballo de Troya", de Códigos DaVincis y similares, manténganse alejados de esta obra: Carrere no intenta adivinar, no intenta inventar, no intenta descubrir los grandes "misterios" del cristianismo primitivo...simplemente aventura, con bastante buen tino, de que forma pudo comenzar a rodar esa gran bola que hoy conocemos como la religión cristiana.

  • Romulus
    2019-05-01 20:31

    Niezwykła książka - dla mnie. Autor opowiada w niej historię swojego nawrócenia a potem utraty wiary. Ale nie jest to żadna autoterapia. Na pewno nie w oczywisty sposób. Bowiem ta opowieść jest punktem wyjścia do opowieści o początkach chrześcijaństwa. O świętym Pawle i jego sporze z bratem Jezusa, o jego towarzyszu Ewangeliście Łukaszu. Autor prowokuje, ale nie bluźni. Choć dla fanatyków to pewnie żadna różnica. Intelektualnie pobudza do refleksji a przy tym opowiada w sposób fascynujący i szczery. Szuka prawdy, ale i fantazjuje, jasno oddzielając jedno od drugiego. Książka dla śmiałych i ciekawych. Być może ciekawsza od świetnego "Zeloty" Rezy Aslana, który poruszał się tylko w sferze faktów, szukając kontekstu dla postaci Jezusa. Teraz muszę poszukać prawdziwego "bluźniercy", Renana.

  • Covadonga Mendoza
    2019-05-01 13:34

    Libro que mezcla la realidad y la ficción, los evangelios y la biografía del autor, para mostrar una especie de remake comentado de los Hechos de los Apóstoles y de otras partes del Nuevo Testamento, contado con sorna y humor. Profundo, humano y necesario en los tiempos que corren, alejado de todo dogmatismo, tanto ateo como religioso, mirada lúcida sobre el fenómeno del cristianismo, con algunas buenas escenas, referencias de cine y TV (el autor es guionista)... Quizás la pega es que es muy largo y se repite tanto en conceptos como en situaciones, pero resulta una lectura interesante y, como dije antes, muy necesaria.

  • Alberto
    2019-05-11 15:15

    Muy bueno, libros como este son los que se deberían estudiar en las clases de religión. Una historia de los primeros cristianos en el siglo I haciendo especial hincapié en Mateo y Lucas aderezado con la experiencia personal del autor. Quizás al final se vuelve un poco reiterativo pero en conjunto es una lectura entretenida y erudita. Realmente dan muchas ganas de ponerse a leer el nuevo testamento con otros ojos.

  • Mario
    2019-05-22 19:09

    Ya un poco más acostumbrado al estilo de Carrère, me animé a leer este armatoste personal, esta declaración por así decirlo, una suerte de confesión, o incluso una justificación. Otra vez Carrère mezcla los géneros de tal manera que nos regala una crónica personal atiborrada de acontecimientos históricos que han sido de cierta manera maquillados por ficción como contraparte del ensayo teológico en el que se origina la premisa... Uff. Después de este intento de descripción, escribiré un par de cosas.Por lo general estos temas del cristianismo visto desde una lupa más o menos escéptica me agradan bastante, porque pintan a los personajes como lo fueron: personas (tal vez) reales, que vivieron y murieron, que comieron y cagaron, que amaron y odiaron, que orinaron y follaron (no todos, hubo sus excepciones célibes), que sufrieron las consecuencias de sus creencias o que les sacaron partido. Personas. Seres humanos. Animales humanos. Animales, pues. Esto me ayuda más para comprender las circunstancias en las que se desenvuelven los hechos relatados. Por ejemplo, el comprender las diferencias que tiene Pablo, y por ende Lucas, con Pedro y Santiago. Es bastante lógico cómo irá desarrollándose la historia de las mayores religiones de esa región, con sus actuales consecuencias de una ciudad disputada por todos creerla santa, así como sus guerras nacidas en el corazón de uno o varios hombres que fue alimentándose de su razón como el fuego de la hierba seca. Si Jesús era Cristo, si Jesús era hijo de Dios, si Jesús era un hombre en contra de las leyes del momento, si Jesús no existió... ¡qué importa! En realidad son los actos perpetrados en su nombre los que toman relevancia. Si era Cristo, pues no puedo ser parte de tu movimiento porque tú piensas que no lo es, a pesar de que ambos estamos de acuerdo en que predicó el amor; pero contigo no puedo ser amigo porque dices que Jesús amenazó a los judíos que no compartían su (tu) ideal. Vamos, que todo esto se podría incluso reducir a un grupo de chiquillos desbandados que inician su propio Club de Tobi cada uno cuando el líder de todos fue cambiado a otra escuela por haber reprobado, y como tienen interpretaciones distintas a lo que el antiguo líder dictaba entonces cada uno tiene sus propias reglas. "No se aceptan HomeroS". Me imagino una hipotética desbandada del grupo que Mishima describió en El marino que perdió la gracia del mar, y sus crisis existencialistas propias pero sin poderlas resolver a falta del niño líder. Luego viene Dick. Presente a lo largo de todo el libro, hace las necesarias apariciones que nos permiten más o menos comprender la conversión de Carrère, el fanatismo, las ideas paranoicas, las realidades alternas. Y luego viene Limónov. Y luego vienen Lenin, Stalin y Trotsky. Y su abuelo (de Carrère). Y su esposa. Y un sinfín de situaciones personales e impersonales que nos ayudan a comprender lo que sucedió en el Siglo I con equivalencias de siglos posteriores. Nada tediosa lectura, rica en referencias culturales (mas no bibliográficas, supongo sería el único gran PERO que le pondría a esta obra, y puede que sea porque estoy influenciado por Taibo II que nos atiborra de referencias bibliográficas), de narrativa accesible, de traducción poco castellana (en el sentido de omitir casi en su totalidad las expresiones propias de los españoles que a los mexicanos nos suelen causar escozor y prurito), y de un caudal sublime de información que nos transporta a los tiempos de Jesús y más allá. Ha sido una muy interesante lectura.

  • Alejandro Olaguer
    2019-05-19 17:37

    Carrère es antes que novelista, cronista, guionista y ensayista y, si bien en la mayoría de sus libros la pulsión narrativa termina por imponerse, cuesta calificarlo como un escritor de ficción y colocar sus libros en la misma categoría de las invenciones literarias. Sus libros son una mezcla rara de crónica periodística, autobiografía, novela histórica y trabajo de investigación, y son textos que funcionan bien.El Reino no es la excepción, es un libro de este tipo cuyo tema principal es el cristianismo. En el prólogo el autor dice que se propone investigar y narrar la visión de un creyente católico. Para ello además de la Biblia y los libros históricos sobre el tema (sobre todo la historia del cristianismo de Renan), utiliza su propia biografía: exhuma textos propios escritos durante su época de cristiano converso y fervoroso, compuestos por notas que tomó mientras leía el evangelio de Juan y por entradas autobiográficas de carácter religioso. De esta manera el libro se divide en dos partes: una que se acerca más a la narración autobiográfica y otra que utiliza más que nada recursos de la novela histórica. En la primera parte recupera cuadernos y notas que escribió diariamente, a modo de diario de lecturas, durante su época de adhesión al catolicismo. Así narra cómo, en medio de una crisis, adopta de a poco los valores cristianos y tras una especie de revelación momentánea y confusa, trata de edificar su fe. En estas primeras páginas narra cómo, durante una etapa de su vida, el personaje/autor rechaza el sentido común, la lógica y la racionalidad de autores que nutrieron sus ideas por más de 30 años para adoptar un nuevo sistema de creencias que le es ajeno y que por momentos lo conmueve pero en otras instancias le produce rechazo intelectual y le resulta incomprensible. Esta primera sección es, de algún modo, la historia de la imposibilidad de adoptar un paradigma tan obtuso, sólo a partir de una crisis el sujeto hace ese esfuerzo. Carrère narra esa crisis, esa lucha permanente, hay referencias a su cotidianeidad, pero sólo para dar pie a su verdadera lucha: la espiritual. Hay ideas sumamente interesantes y el oficio de Carrère permite darles cierta relevancia y ridiculizar algunas de las piruetas intelectuales que hacen los cristianos para sostener dogmas anacrónicos e incómodos. Hay una pregunta que se hace el autor permanentemente ¿Qué hay detrás de la fe?Posibles respuestas: ilusión infantil de alguien omnipresente que reemplace a nuestro padre biológico, que perdido su infalibilidad con el simple paso de los años. Necesidad de que se hagan cargo de nosotros. Necesidad de estar en el centro del mundo, imposibilidad de aceptar que somos un accidente. Esta sección podría ser una novela en sí misma, un libro autónomo y separado del resto de la novela. Aunque esa pulsión autorreferencial del autor francés lo lleve, durante el resto de la novela, a volver una y otra vez a hacer digresiones sobre esta autobiografía, podría decirse que aquí termina la novela autobiográfica.Lo que viene después es interesante aunque poco original: no hay nada que no pueda leerse en los libros de historia, aunque a veces el autor reflexiona sobre los estilos literarios de algunos evangelios y llena los huecos sobre personajes y hechos de quienes nada se sabe con ejercicios narrativos, la médula de esta segunda parte es más que nada una recopilación y resumen de datos históricos matizados con las opiniones de Carrère. De todas maneras es seductor leer sobre las relaciones entre Lucas y Pablo (dos de los inventores del cristianismo que, curiosamente, nunca conocieron a Cristo), entre el Imperio Romano y el pueblo judío y entre todos los protagonistas de aquella primera secta que nunca se vio a sí misma como una religión separada del judaísmo. No deja de sorprender cómo un grupo de pescadores y obreros analfabetos y propensos al delirio místico, penetró, sin proponérselo, en el corazón del Imperio Romano de Occidente y condicionó, hasta nuestros días, toda la historia y la moral de la humanidad.Están los resentimientos de Pablo, la vocación historiadora de Lucas, la ortodoxia de la primera iglesia (Pedro, Juan, etc.), la curiosa historia de la escritura de los 4 evangelios oficiales, las charlas de Lucas con ancianos que lo habían conocido 30 años antes. Están las dudas sobre el verdadero objetivo de ese original revolucionario que fue el Nazareno. Hay anécdotas, datos históricos, invenciones, referencias a un pre evangelio llamado “Q”, consistente sólo en aforismos tomados de los discursos de Jesús; es una buena manera de empezar a investigar y a conocer los orígenes de lo que hoy conocemos como cristianismo, que es más invención de Pablo de Tarso que de Jesús de Nazaret. Un buen resumen de Renan, más divertido.Carrère, no tiene demasiadas ambiciones estéticas respecto de las formas, su prosa es límpida y ágil, es de los narradores para quienes el lenguaje es sólo un medio, un instrumento que se utiliza y se invisibiliza, un “escritor comunicacional”, por eso, supongo, sus traducciones no pierden mucho, lo importante es lo que se narra, el lenguaje es un cristal. Por eso no hay demasiado que decir respecto del estilo, del registro o de los mecanismos discursivos de sus novelas. Esto facilita y ameniza, para los interesados, la introducción a este tema histórico que, a muchos, nos sigue sorprendiendo. Por eso esta segunda parte del libro, funciona más como libro de introducción que como novela. En términos literarios creo que Carrère tiene mejores cosas. De cualquier manera se trata de un libro que cumple.