Read Catherine Certitude by Patrick Modiano Jean-Jacques Sempé Online

catherine-certitude

Comme son papa, Catherine Certitude porte des lunettes. Et une paire de lunettes, cela complique parfois la vie : par exemple lorsqu'elle est obligée de les enlever au cours de danse. Car Catherine rêve de devenir une grande danseuse comme sa maman qui vit à New York. Mais ses lunettes lui offrent l'avantage de pouvoir vivre dans deux mondes différents : le monde réel, telComme son papa, Catherine Certitude porte des lunettes. Et une paire de lunettes, cela complique parfois la vie : par exemple lorsqu'elle est obligée de les enlever au cours de danse. Car Catherine rêve de devenir une grande danseuse comme sa maman qui vit à New York. Mais ses lunettes lui offrent l'avantage de pouvoir vivre dans deux mondes différents : le monde réel, tel qu'elle le voit, quand elle les porte, et un monde plein de douceur, flou et sans aspérité si elle les ôte. Un monde où elle danse comme dans un rêve......

Title : Catherine Certitude
Author :
Rating :
ISBN : 9782070516087
Format Type : Paperback
Number of Pages : 95 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

Catherine Certitude Reviews

  • Fateme
    2018-11-28 03:13

    اگه عینکی هستین بخونین، کیف می‌ده.

  • Huy
    2018-11-28 10:24

    Một cuốn sống mỏng, nhẹ nhàng, đáng yêu và ấm áp về tình cha con. Patrick Mondiano viết cho thiếu nhi cũng thật khéo léo dù không làm mất những chất liệu quen thuộc trong các cuốn sách của ông: nỗi hoài nhớ, nỗi buồn dịu dàng tiếc nuối về dĩ vãng, những chuyến lang thang trong đô thị, những con người gặp gỡ rồi mất dấu.

  • Özgür Daş
    2018-12-01 05:02

    Bugünü oluşturan geçmiş yaşantıların değerini anlamak üzerine tatlı bir öykü. Sempé'nin çizimleri de öyküye keyif katıyor.

  • Roya
    2018-11-22 10:05

    وقتی عینک نداشتم آدم ها و اشیاء را واضح نمی دیدم حتی صداها را هم درست نمی شنیدم. دنیا بدون عینک اصلا خشن به نظر نمی رسید و درست مثل یک بالش نرم و لطیف بود و این کتاب هم نه شاهکار بود و نه حتی یک کتاب معمولی خوب، اما مثل یک بالش ، نرم و لطیف بود

  • Trí Trần
    2018-11-24 03:27

    Được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1988, Catherine cô bé đeo mắt kính khác hẳn với những cuốn sách còn lại đã làm nên tên tuổi Patrick Modiano như Phố của những cửa hiệu u tối hay Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối. (đương nhiên, nhận xét này không khách quan vì tính đến thời điểm hiện tại, Catherine cô bé đeo mắt kính vẫn là cuốn sách duy nhất của ông tôi mua về nghiền ngẫm chứ không phải lướt qua 20 trang rồi nhét lại lên kệ).Lần đầu tiên đọc nó, tôi hoàn toàn chẳng hề để ý đến tên tác giả (nếu có thì chắc đã chả động tới đâu). Những điều giới phê bình ca ngợi giọng văn của Patrick như: “trực diện, nhanh gọn, không cầu kỳ nhưng đầy tinh vi…” hay “cách viết xoáy sâu vào sự lãng quên, những mất mát, ký ức, tội lỗi, ám ảnh…” thành thực thì tôi cũng không thể nhận ra trong cuốn sách này.full review: https://blacksnow308.wordpress.com/20...

  • Ci
    2018-11-29 04:02

    I imagine that in the ordinary hand of another writer there is no story. Yes, there was a little French girl wearing heavy glasses, living with her equally bespectacled father, going about their daily living. They are both life's B-type persons, gentle, quiet and meditative. They look through the world either with their glasses, or as they often do deliberately, to remove their glasses in order to live in their dreamy and meditative world. With voices no louder than a whisper, actions no grander than walking to their weekly lunch, the author creates a world where a gentle and ordinary man bringing up his daughter in Paris. It is a charming, gently wry, poetic story.(Health warning: It took me several years of French to be able to go through this book. Its grammar and vocabulary requires an advanced beginner or intermediate level. It is a gentle tale, but not a water-down nor simple one. )

  • Annet
    2018-11-15 05:22

    So this is a cute little book, which was a joy to read. I picked it up in a small bookshop in the Cottswolds some time ago. What attracted me were the small and really cute drawings in the book, of Jean-Jacque Sempé. I also like Roahl Dahls books a lot because of the drawings of Quentin Blake.On an impulse I bought it and don’t regret it, I completely support a fellow Goodreads reader who says ‘As stated on the cover, "a love letter to Paris, ballet and childhood memories". More than that, in my opinion, the celebration of a very special father-daughter relationship, one that gives the reader warm, fuzzy feelings.’ Exactly my feeling! Or… another goodreads reader… ‘it might be best read on an ideal lazy day, with time to daydream about Paris, families, Paris and more’. All is said… only thing I would add is New York. I also read on the web that the work of Patrick Modiano, French novelist and recipient of the 2014 Nobel Prize in Literature, is characterized by a soft, melancholy tone. Which I experienced too.It’s the story of a little girl, living with her father in Paris and it soon is clear that they are very close. Her father is in the ‘logistics/transport’ branch and sometimes some slightly shady business is going on… bit of a mystery. His partner is a snobby type of guy who likes to quote his own poetry. Catherine’s mother is a ballet dancer and has left to the USA. This is why the book plays partly in Paris and New York. Love those cities, loved this little delightful book!

  • Thi Nguyen
    2018-11-27 11:00

    Nhẹ nhàng, tinh tế, trong trẻo, hồn nhiênDạo này có sở thích tao nhã, hổng thích đọc sách mua hay sách mượn, mà chỉ thích vô nhà sách ngồi đọc ké chán rồi về. Có lẽ được ngồi trong một thiên đường toàn sách bao quanh, với những tiếng nhạc du dương và những cái nhìn hình viên đạn của các chị nhân viên làm tâm hồn mình thư thái để đọc sách hơn. Và cuốn sách Catherine - Cô bé đeo mắt kính càng làm mình trở nên thanh thản hơn nữa. Câu chuyện kể về cô bé người Pháp Catherine, cô làm mình liên tưởng tới Emma Watson, bởi sự dễ thương và hồn nhất hết mực. Cô bé thích nhảy ba lê giống như mẹ mình, nhưng câu chuyện lại xoay quanh hai cha cô của cô bé đang sống tại Pháp.Sau này, mình sẽ nâng niu và thương yêu con gái hệt như bố của Catherine vậy.

  • Khả Hân
    2018-12-02 07:18

    "Sometimes Papa would say, "Come here, Catherine," and I would join him on the scale. We would stand there, the two of us, Papa's hand on my shoulders, without moving. We looked as if we were posing for a photograph. I took off my glasses, and Papa took off his. Everything around us became soft and fuzzy. Time stopped. We felt fine."Patrick Modiano and his hazy writing once again astonish me. The nostalgia, the regret and those uncertain relationships. Wrapping yourself in a cozy blanket, this book opening on your knees and daydreaming about Paris - I can not think of a better day to waste.

  • Noa
    2018-12-12 09:18

    If you want to read a warm book about Paris, New York, family pride and a beautiful relationship between a dad, a daughter and dancing, pick this book. It is so sweet that I almost cry while reading. And I never cry with books!

  • Caroline Gurgel
    2018-11-24 08:08

    Quantas nuances tem esse pequeno grande livro? Quanto do amor entre pai e filha fica, ali, implícito no que Modiano não nos conta? Que lindeza de livro!Patrick Modiano, vencedor do Nobel de Literatura de 2014, e Jean-Jacques Sempé, grande ilustrador francês, nos contam a história de Filomena, uma bailarina que, observando uma aula de ballet da filha, se lembra de sua própria infância em Paris, quando vivia sozinha com seu pai.São memórias lindas, sensíveis, com aquela magia que só as boas lembranças da infância nos trazem. Filomena Firmeza tem um tom nostálgico, tem gostinho de infância, de inocência, de uma inocência cada dia mais rara. Tem gostinho de amor…Modiano não nos conta tudo, deixa lacunas para serem preenchidas por nossa imaginação, por nossas verdades, por nossas versões. E assim, reforça ainda mais o laço de amor entre Filomena e seu pai, que o amava mesmo sem saber ao certo sua ocupação.O que falar das ilustrações do cartunista Sempé? Quanta delicadeza, quanta sensibilidade… Não tem como separar o texto dos desenhos, foram feitos um para o outro. Tem um ar romântico, casa perfeitamente com a Paris de décadas atrás e deixa o leitor feito bobo. Perdi-me naqueles desenhos, dei vida e movimento a cada um deles em minha imaginação.E posso confessar? Me senti uma criança quando terminei e quis recomeçar a leitura naquele mesmo instante. Sabe aquele “de novo!”? Pois é…4.5/5 estrelas5/5 coraçõ[email protected]_www.historiasdepapel.com.br

  • Maghily
    2018-12-01 09:06

    La jolie histoire d'une petite fille rêveuse qui préférait vivre sans lunettes et de son papa. C'est tout doux et poétique même si tu sens que derrière cette histoire il se passe des choses curieuses.

  • Mitchell
    2018-12-13 03:19

    Catherine is no Madeline, but it's hard not to compare -- especially because the covers of the two books are so similar, even in size. Most Americans might recognize the work of Jean-Jacques Sempe from his New Yorker covers.Although both girls live in Paris, they are decidedly different. Catherine is older and not outwardly as zany as Madeline. Narrated by Catherine herself, the story is plainly written but is far from simple. Her family is happy but belies Tolstoy's description of such families being all like. Catherine is a wonderfully unusual child from a wonderfully unusual family.In America the book is classified as J FIC (junior or juvenile fiction). It's been a long, long time since I was that age and I've no idea what appeals to kids today. I recall my taste being more toward adventure stories -- I doubt I would have enjoyed this. I only read it now because it happens to be the only book of Modiano's in our library in English!

  • Joan
    2018-12-12 07:05

    Not at all what I expected from this year's winner of the Nobel Prize for literature. But to be fair, perhaps this is a book that should not be checked out from a library, with a hold request that didn't allow renewing. With the wonderful illustrations by Jean-Jacques Sempé, itmight be best read on an ideal lazy day, with time to daydream about Paris, families, Paris and more.

  • Helena
    2018-11-19 09:08

    Um livro doce, sobre uma menina com uma imaginação fértil, especialmente quando tira os óculos, e o seu pai trapalhão, mas eternamente sonhador. 3,5/5*

  • Laleh
    2018-11-15 10:13

    من هم هر وقت دلم می‌خواهد دنیا را نبینم، عینکم را بر‌می‌دارم.‏

  • Lydia Vu
    2018-11-17 08:14

    Dù đã thay đổi văn phong cho phù hợp với đối tượng trẻ em, nhưng cách tiếp cận vấn đề vẫn cộp mác Modiano không lẫn vào với ai được. Vẫn là những kĩ ức được kể lại, hay đi tìm lại; Vẫn là những phận người nhạt nhòa lướt qua đời nhau như những bóng ma; Vẫn là những vòng luẩn quẩn không lối thoát; Vẫn là quá khứ mờ đục thực hư lẫn lộn;... Catherine nhìn cuộc đời bằng 2 đôi mắt, đôi mắt thật và đôi mắt kính. Vậy nên cuộc sống đối với cô bé cũng mang hai sắc thái rõ rệt, rõ nét và thô kệch với mờ ảo và đầy mộng tưởng. Nhưng liệu đây có phải đơn giản chỉ là câu chuyện về một cô bé mang đôi mắt kính cận không? Nếu đúng chỉ có vậy thì chắc không phải Patrick Modiano! Có lẽ đối với tác giả này, đôi mắt kính cũng giống như việc chối bỏ cuộc sống thực tại để đi tìm thế giới "mềm mại và ấm áp như chiếc gối to đùng.. để rồi cuối cùng thiếp ngủ đi trên đó... Vì khi đeo kính, tôi nhìn thếgiới như nó vốn thế. Tôi không thể mơ mộng nữa". Ở một khía cạnh khác, đôi mắt kính cũng giống như vỏ bọc, một thứ ngụy trang giả dối mà ông không muốn mang lên người, giống như là "Khi con không đeo kính, những người khác sẽ thấy con trong ánh mắt, như hơi nước và sự êm đềm..." Dường như ẩn sâu trong một lí trí tưởng chừng như luôn trốn tránh thực tại, lại là một trái tim luôn khao khát được chung sống với mọi người với một tấm lòng nhiệt thành và thuần túy nhất. Điều này, mà như Modiano viết, "gọi là phép màu". Cứ thế, cô bé Cartherine và cha, hay là chính Modiano, họ vẫn sống và nhìn cuộc đời với những đôi mắt kính, và không "Chúng tôi vẫn luôn như vậy, và những người chúng tôi từng là, trong quá khứ, vẫn tiếp tục sống cho đến tận cùng thời gian". Họ coi cuộc đời này như một nhà hàng và tạo hóa như một người phục vụ đáng tôn kính vậy, "à nous deux, Madame la vie".

  • Anna
    2018-11-27 07:05

    A gem. Modiano evokes the nostalgic feel of happy childhood memories. He manages to portray the limited yet intuitive insight of a child in a credible and enjoyable way.

  • Alicia Fernandez Sela
    2018-11-27 03:13

    Bellísima historia en la que no llevar gafas permite soñar a esta niña.

  • Inna Ershova
    2018-12-10 10:05

    Amazing illustrations made by Jean-Jacques Sempé form the best part of the book. The story itself is nice and touching and I did enjoy it, though I don't think it would stay with me for a while.

  • Will Shadbolt
    2018-11-27 07:13

    Not the definitive Modiano novel, but my library had it so I thought why not. This is Modiano, chronicler of the dark Occupation, reporter of the Holocaust, and speaker for those who no longer can, doing a children’s book. And it has nice, whimsical pictures, like something out of Roald Dahl. (Plus the short length doesn’t hurt!)The story, if you can call it that, is about a grown ballet teacher reminiscing about her childhood in Paris, after her mother had immigrated to the US and it was just her and her father. Her father and his snobbish partner run a shady company that Catherine doesn’t know much about. All she knows is that various loose ends with it are the reason they can’t join her mother. So her days mostly consist of her going to school, going to her dance class, and doing homework in her father’s warehouse.And, heads up, the rest of this review will have spoilers, as most of my problems with this book are there.For fans of Modiano, this is a decent outing, with some memorable characters and scenes. However, in typical fashion, he answers very few if any of the questions he asks. It’s a series of memories, few of which build on each other, and as a result, it’s missing something, some impetus to drive things along. There is hardly any conflict in the book. Sure, her and her dad want to go to America, but there’s no real drive to get there. Catherine would like to see her mother again, but so little of the mother is seen it takes a backseat to the relationship between Catherine and her father. Where, again, there is no conflict. At a party where her father is trying to make business contacts that he thinks will finally get them to America and fails, Catherine feels bad for him, but other than that, it’s smooth sailing between them.Catherine herself does very little. She has her dance classes, and at one point she makes a friend who invites her and her father to the party mentioned above, but that whole arc just reads like it’s there to remind readers they want to leave France. The friend soon moves away, the people the father meet don’t help them, it’s never mentioned again after. One day the father is suddenly free to leave and they leave.That’s it. Nothing is answered, which Modiano can pull off in his adult books, but here for a book meant for kids…well, I can’t see any kid being happy with this book. Even girls into ballet might find the dancing bits fun, but would definitely think the rest of the story an enigma. The lack of narrative-drive hurts it. Although the main conflict should be about them getting to America, it reads more like a meditation about her father’s mysterious job, but Catherine herself doesn’t actually dedicate too much time pondering over what it might be he does—it’s tough to imagine a child getting invested in this.I’ll give this book two ratings. I’m not super well-versed in children’s lit, but I did spend a summer at a children’s fiction publishing firm, so this first rating is for kids. I really can’t see too many kids liking it for the story itself, although, again, those pictures are awesome. One star for kids. As a fan of Modiano, I’ll be a bit more generous. It has all the hallmarks of his writing, and while they end up being much less satisfactory here than in his other books, it’s still decent fare. If you’re a fan of Modiano’s writing (and once you like him, he can be addicting), you should check it out. You can blaze through it in 45 minutes, so you’ll be done long before you decide you don’t like it. Three stars for fans.

  • Bích Ngọc
    2018-12-02 06:15

    Trong trẻo và nhẹ nhàng, nhưng trong đó vẫn thấy một thế giới của người lớn gồ ghề và sắc cạnh.Đâu đó vẫn có những trăn trở mà chính bản thân đang trải qua.

  • Catarina Araújo
    2018-11-29 04:00

    A família paterna de Catherine tem um sobrenome muito complicado, e como tem um sobrenome complicado, quando o pai foi pedir uma certidão de nascimento ao registo civil deixou-se convencer pelo funcionário – que não estava com tempo nem paciência para pedir que soletrasse o sobrenome – a simplificá-lo e assim ficou com o sobrenome Certitude, que quer dizer certeza, verdade, crença.Encontramos Catherine Certitude já crescida, em Nova Iorque, com uma filha também já crescida, sua assistente na escola de bailado que dirige. Ela observa através da janela do seu apartamento, que fica em frente à escola, as alunas a descansarem dos exercícios. Entre essas alunas há uma que faz emergir uma memória antiga em Catherine. Essa menina tira os óculos para dançar, tal como ela fazia quando era pequena, pois «não se dança com óculos».Tirar e pôr os óculos dividem-na em dois mundos. O primeiro é nítido, áspero, cheio de contornos, enquanto o segundo é suave e macio, como num sonho. Com os óculos é obrigada a ver o mundo como ele é, sem eles, pode sonhar.Somos então transportados para trinta anos antes, em Paris, onde Catherine vivia com o pai no X.º bairro. A mãe mudara-se para Nova Iorque e esperava por eles lá, enquanto o pai resolvia «assuntos comerciais» com o seu sócio, com quem geria um armazém: o senhor Casterade, mais conhecido como o «chato». É um homem rígido, austero, com a mania das lições de moral e das catástrofes.Numa cadência sem pressas, vamos acompanhando o dia-a-dia de Catherine antes de partir de Paris para Nova Iorque. Além do senhor Casterade, conhecemos a professora de dança de Catherine, Galina Dismaïlova, a amiguinha, Odile, os pais ricos e altivos de Odile.É uma história simples, mas com personagens vincadas que conferem um retrato pitoresco àquelas memórias de infância. As ilustrações de Sempé, de cores pastéis, como que envoltas pelo nevoeiro das lembranças, ajudam a ilustrar esse passado que Catherine partilha connosco.Quem procura uma história para ler não irá encontrá-la aqui. Não existe o arco típico das histórias juvenis, não encontramos aventura, nem mistério, nem suspense. Encontramos personagens, com as suas peculiaridades, vistas pelos olhos de uma mulher adulta que recorda um momento particular da sua infância. É como se tropeçássemos num pequeno capítulo de um grande livro que está a ser escrito. Apanhamos apenas um vislumbre das pequenas verdades que Catherine rememora, com e sem os óculos postos.Um livro terno, poético, de uma simplicidade reconfortante.in http://revistafabulas.com/2014/12/15/...

  • Marcos Kopschitz
    2018-12-14 08:24

    O livro foi lançado no Brasil antes da outorga do Prêmio Nobel de Literatura a seu autor. Assim, quando o vencedor do prêmio foi anunciado em 2014 e houve a tradicional corrida a suas obras, qual era seu único livro traduzido para o Português? Filomena Firmeza!Eu já o havia lido, mas vamos a um detalhe importante: é um livro ilustrado por Sempé, o autor do "Petit Nicolas". Na verdade, como são muitas ilustrações, assim como em vários outras obras somente de Sempé, o ilustrador assume aqui quase uma co-autoria, ao transmitir o clima da França da época. Assim, foi Sempé que me levou a Modiano.O livro é doce, memorialístico e divertido, explorando também conflitos familiares e entre diferentes concepções de vida. Aos poucos, as características da personalidade do pai de Filomena vão se revelando, ao mesmo tempo em que seus valores também. É possível conciliar tudo? Ou seremos humanos sempre, e nem tudo dará muito certo? Um texto para ser saboreado, ilustrações para serem sorvidas.Veja também, de Sempé, na Cosac Naify:Senhor LambertRaoul TaburinMarcelino Pedregulho---------------------------------------------------------

  • Riccardo Mainetti
    2018-11-29 07:12

    Caterina Certezza è una bambina o meglio lo è in buona parte del racconto, nel quale Caterina adulta rievoca le vicende che l'hanno vista protagonista nella sua vita a fianco del padre, un padre all'apparenza trasportatore e commerciante ma che, a leggere bene tra le righe di questo racconto che ha visto Patrick Modiano l'ultimo vincitore del Premio Nobel per la Letteratura fare il suo debutto ufficiale nel filone della Letteratura per ragazzi, si scopre che Monsieur Certezza numero a) non si chiama proprio Certezza ma che questo cognome gli è stato dato da un ufficiale di stato civile che non voleva sudare le proverbiali sette camicie trascrivendo la difficile versione vera del suo cognome; numero b) il signor Certezza è più un trafficante che non un commerciante o un trasportatore come si diceva poco fa.Anche la maggior parte delle persone con le quali Monsieur Certezza ha a che fare appaiono non essere quelle che dicono di essere. La moglie del signor Certezza e madre di Caterina in gioventù non si chiamava come si chiama ora, come d'altronde anche lo stesso Monsieur Certezza e Madame Dismailova, l'insegnante di danza di Caterina. E questi sono solo alcuni dei misteriosi e in certi casi loschi figuri che popolano le pagine di questo godibilissimo e consigliatissimo racconto!

  • Thomas
    2018-11-13 11:14

    Pour avoir déjà lu du Sempé et du Modiano, je m'attendais à ce que la collaboration des deux ait bien marché. En effet, ce petit bouquin est une petite merveille. Les dessins et le texte se complémentent entièrement. Aucun des deux ne décrit entièrement la réalité - "certitude" est une formidable fausse piste, il n'y en a pas. Mais cela fait tout le charme de Madame la vie, celle qu'on fait mieux à regarder à lunettes enlevées.

  • Revista Fábulas
    2018-12-13 03:13

    por Catarina AraújoA família paterna de Catherine tem um sobrenome muito complicado, e como tem um sobrenome complicado, quando o pai foi pedir uma certidão de nascimento ao registo civil deixou-se convencer pelo funcionário – que não estava com tempo nem paciência para pedir que soletrasse o sobrenome – a simplificá-lo e assim ficou com o sobrenome Certitude, que quer dizer certeza, verdade, crença.Encontramos Catherine Certitude já crescida, em Nova Iorque, com uma filha também já crescida, sua assistente na escola de bailado que dirige. Ela observa através da janela do seu apartamento, que fica em frente à escola, as alunas a descansarem dos exercícios. Entre essas alunas há uma que faz emergir uma memória antiga em Catherine. Essa menina tira os óculos para dançar, tal como ela fazia quando era pequena, pois «não se dança com óculos».Tirar e pôr os óculos dividem-na em dois mundos. O primeiro é nítido, áspero, cheio de contornos, enquanto o segundo é suave e macio, como num sonho. Com os óculos é obrigada a ver o mundo como ele é, sem eles, pode sonhar.Continuar a ler.

  • Lígia Lins
    2018-12-05 06:18

    Ao ler essa história, me senti transportada para um recorte da infância da narradora, Filomena, que nos serve para conhecer mais sobre seu pai, do que sobre ela mesma. O livro é bem singelo e de leitura simples, então dá para dividir com seus sobrinhos! =]

  • Mathew
    2018-12-12 06:13

    A story within a story, this tale is a ‘love letter to Paris’ as seen through the eyes (or glasses depending on her mood) of Catherine. Living with her father in the great city, Catherine’s world seems as ambiguous and mystifying as it would to any young child. Her father’s work remains indistinct and unusual with Catherine having more questions than answers as is the reason for her mother living in New York as a ballet dancer while her and her father remain in Paris. Catherine only finds peace with the world when, like her father, she takes off her glasses and her surroundings become ‘soft and fuzzy’. For the more observant reader, there are questions around the people who Catherine meets and rubs shoulders with but none are more interesting than her own father whose own story slowly unravels as the tale comes to a close. Sempé’s illustrations are beautiful and light and I especially loved the city scenes of both Paris and New York.

  • Candy
    2018-12-12 10:20

    i would practice not wearing my glasses during the day. The shapes of people and things lost their sharpness and everything was blurry. Even sounds became muffled. Without my glasses, the world lost its roughness and became as soft and downy as the big pillow i used to lean my cheek against before going to sleep. "What are you daydreaming about, Catherine?" my father would ask me. "You should put your glasses on." I did as he said and everything changed back to its everyday sharpness and precision. When I wore my glasses i saw the world as it was. I couldn't dream anymore. 當我不戴眼鏡時, 眼底的世界不再那麼粗糙,人與物銳利分明的輪廓邊線消失了,全變得朦朧,柔和;聲音也漸次低沉。它像我依偎在臉頰邊的大枕頭一樣軟乎乎,毛絨絨,我總是沉睡在其中。(PP. 3-4)「妳又在做夢啊,卡德琳?」 爸爸問我。「該把眼鏡戴上了。」我聽他的話戴好眼鏡,一切又變得像平常一樣堅硬, 準確。透過眼鏡,我看見世界本來的面目。我不能再沉溺於夢境。(P. 4)我覺得今日的回憶不再如此可信, 回憶必須不停與健忘和遺忘抗衡,由於這層遮蔽住一切的大規模遺忘,我們只抓得住過去的片段,斷斷續續的痕跡,逐漸消失,幾乎捉摸不到的人類命運。by Patrick Modiano