Read Chiếc Mõ Sừng Trâu by Vũ Ngọc Đĩnh Online

chic-m-sng-tru

Dựa vào một số truyện cổ tích Việt Nam và thế giới, tác giả viết thành truyện thần tiên Việt Nam. Nội dung truyện ca ngợi lòng dũng cảm, mưu trí, nhân hậu của người nông dân Việt Nam trong việc chống cái ác, chống ngoại xâm. Truyện có tác dụng giáo dục trẻ em lòng thương người, yêu điều thiện, trân trọng những thành quả lao động, sự mưu trí dũng cảm của người bình dân ViệtDựa vào một số truyện cổ tích Việt Nam và thế giới, tác giả viết thành truyện thần tiên Việt Nam. Nội dung truyện ca ngợi lòng dũng cảm, mưu trí, nhân hậu của người nông dân Việt Nam trong việc chống cái ác, chống ngoại xâm. Truyện có tác dụng giáo dục trẻ em lòng thương người, yêu điều thiện, trân trọng những thành quả lao động, sự mưu trí dũng cảm của người bình dân Việt Nam.Trích đoạn: “Làng Mộ Trạch, tỉnh Hải Dương, vốn là làng văn học, tổ tiên lập nghiệp từ gần hai nghìn năm về trước, truyền đời văn học nhưng so với thiên hạ thì dân làng Mộ Trạch không được giàu có, tiền của chẳng bằng ai nhưng trong sử sách thì lại ghi là đã có mười tám đời làm Quận công, ba đời làm Tể tướng, ở cổng Đông của làng có tấm biển đề ba chữ “Tiến sĩ Sào” có nghĩa là “cái tổ của các ông Tiến sĩ”, đấy tương truyền là lời nói của Cao Biền năm xưa sang đất Giao Châu trị nhậm đi qua làng thấy thế đất văn học nên thốt lên như vậy.Hồi ấy, lúc đất nước còn thanh bình thịnh trị, làng mạc khắp nơi trù phú tuy chưa đến được mức độ của thời thần tiên ngày xưa “hạt thóc to bằng quả dưa hấu cứ tự nhiên lăng từ ngoài đồng về bồ lúa ở trong nhà”, nhưng không thấy nơi nào lại có lời kêu ca than oán về việc chẳng có cơm ăn áo mặc.Làng Mộc Trạch có hai cha con cụ Lựu là nghèo nhất làng. Cụ Lựu vốn xuất thân là chân có học, vợ chết từ lúc còng trẻ, cụ ở vậy với nỗi buồn tiếc thương người bạn đời, trông nom cho đứa con trai duy nhất. Bây giờ thằng bé ấy đã thành người khôn lớn, người làng bảo khuôn mặt nó giống hệt mẹ, hai con mắt đen sâu thẳm lộ vẻ thông minh nhưng nghịch ngợm, cái miệng nó với cặp môi hồng còn đẹp hơn cả môi con gái đương thì, cụ Lựu cho nó cái tên là thằng Vui, vì ngày từ bé chưa từng thấy lúc nào thằng bé lại chẳng vui đùa, vui đùa đến cái độ phá phách, vả lại vì nhớ người vợ trẻ qua đời không nguôi nên cụ đặt tên cho con để lấy làm vui, nhớ đến người vợ thương yêu của mình. Lớn lên, thằng Vui vàng vui, khắp làng từ người già đến con nít, từ bà lão đến các cơ mơn mởn đương xuân, thảy đều vui vẻ với thằng Vui, ai cũng bằng lòng vô cùng về cái tính vui vẻ hiếm có của nó. Đã thế, thằng Vui lại luôn luôn giúp đỡ mọi người, không việc gì nó lại từ chối mà chẳng giúp đỡ lúc người ta cần; không có việc gì để làm giúp thiên hạ, thì nó lại chọn nơi nào nó bảo là “tốt” để bịa ra đủ thứ chuyện thần tiên trên trời dưới đất mà kể cho đám con nít nghe, những chuyện kể như vậy thật ra không ai trong làng lại chẳng thích nghe, duy chỉ có các cô là không dám nghe nó kể, các cô nhiều lệ liếc nhanh chàng thanh niên cao lớn, đẹp trai hết sức vui tính, trong con người anh ta dường như chỉ chứa toàn những chuyện lạ không biết anh ta lấy ở đâu ra, rồi các cô thật kín đáo với những mơ màng của riêng mình nhất định không thể hé môi kể cho người nào khác nghe được, dù người ấy là cô bạn thân thiết cũng vậy....

Title : Chiếc Mõ Sừng Trâu
Author :
Rating :
ISBN : 30243752
Format Type : Paperback
Number of Pages : 212 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

Chiếc Mõ Sừng Trâu Reviews

  • Anh Dũng
    2019-01-29 05:43

    Tác giả trong quyển này quá lạm quyền :D:- Nhân vật Vui next level hết sức, chỉ cần dùng vài ba phần công lực để đến được màn cuối mà so tài cùng boss cuối. Boss cuối là nguyên nhân gây ra tất cả chuyện này, Vui cũng hạ một cách tâm phục khẩu phục trong vòng 3 nốt nhạc.- Chất đào hoa, trình tán gái của Vui cũng thuộc dạng vô đối, mặc dù chỉ mang danh cậu bé chăn trâu mồ côi nghèo (đẹp trai hay không thì không thấy tác giả nói, nhưng được cái hay nói dóc). Chú cứ yên tâm với vỏ bọc đó đi, mọi việc đã có anh lo - 'thay mặt' tác giả cho hay =)). Đầu truyện, chỉ cần tài "bốc phét", ngôi làng nơi Vui sống có biết bao cô gái để ý đến cậu, thế mà cậu không màng tới. Cậu là chăn thả trâu, đi đây đi đó quanh vùng nên ai cũng nghe răm rắp, nhất là bọn trẻ. Làng có một cô Hiền đẹp nết na thùy mị nhất làng, bao nhiêu chàng trai tuấn tú con bậc vương giả theo đuổi không được. Cậu cũng để ý chứ, thế mà khi cơ hội cầm chắc trong tay, cậu cũng chỉ nghĩ: "Cuộc đời không phải chỉ có một cô Hiền làm lẽ sống, đất trời bao la, cả một đời người chưa chắc đã biết đủ, can chi vội vàng buộc chân mình ở một chỗ bé nhỏ tầm thường làm gì!" thế là khăn gói phiêu cmn bạt. Bá đạo nhất là đoạn "nịnh" công chúa đẹp thì tốn tới 4 trang giấy! Nịnh trước mặt vua quan mới gớm chứ! :)_)- Các thử thách của công chúa cho Vui giống như trong "Thần đồng đất Việt", về khoản này nhân vật Tí sún phải gọi bằng sư phụ.Mọi thứ đều rất cuốn hút không khác gì quyển "ống sáo thần kỳ" mình mới đọc. Tuy vậy, ở quyển này, mình có cảm giác tác giả quá vội vàng trong việc khắc họa tính cách nhân vật, nhân vật chưa thực sự có bề sâu tâm lý. Chắc do thể loại truyện cổ tích này phải vậy thôi. Xử tiếp quyển tiếp theo thui: "Ngọn đèn lưu ly"