Read No café da juventude perdida by Patrick Modiano Online

no-caf-da-juventude-perdida

Les années 60: dans un café à Paris une jeune femme joue un rôle énigmatique.Paris dans les années 60: Dès sa jeunesse Louki fuit plusiers fois la maison de sa mère, une ouvreuse au Moulin Rouge. Son père elle n'a jamais vu. Elle quitte son mari, un agent d'immobilier riche, un an après le mariage. Avec son amant, le jeune écrivain Roland, elle se promène pendant des joursLes années 60: dans un café à Paris une jeune femme joue un rôle énigmatique.Paris dans les années 60: Dès sa jeunesse Louki fuit plusiers fois la maison de sa mère, une ouvreuse au Moulin Rouge. Son père elle n'a jamais vu. Elle quitte son mari, un agent d'immobilier riche, un an après le mariage. Avec son amant, le jeune écrivain Roland, elle se promène pendant des jours dans la grande ville. Dans le café Le Condé, «le café de la jeunesse perdue», Louki pense trouver refuge, mais le détective recruté par son mari est déjà sur sa piste....

Title : No café da juventude perdida
Author :
Rating :
ISBN : 23490495
Format Type : Paperback
Number of Pages : 111 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

No café da juventude perdida Reviews

  • StevenGodin
    2019-04-08 19:15

    “She had known right from the outset that things would turn out badly for us.” Young, disaffected students along with the failed and weary are the patrons of the cafe Condé—collectively known as “the lost Youth,” gathering throughout day and night to pass time.War is over, there is a new calm throughout Paris, but meaning has been drained from life, and lost souls seem to be in every direction. But then there’s Louki to provide a pick-me-up, young, elegant, mysterious and heavenly quiet. Who is she?, where does she come from? who's the brown-haired guy in the suede jacket?With a minor obsession a small number of the Condé crowd look back on the past with bittersweet sadness around the time she entered their lives, touched in one way or another little does Louki realise just the effect she had on this band of patrons. Louki’s identity, always hazy, takes clearer form as the slender narrative progresses towards a most tragic end. Some of the entanglements feel like floating on air, whilst others have a more deep and meaningful purpose. Central to the novel is the circle run by the now canonical philosopher Guy Debord, whose double in this novel is himself obsessed by the escapist novel Lost Horizons. Modiano casts a spell of deft touches, on themes of intellectual despair and nostalgia but never crosses the border into a darker bleakness. More so, he writes with a passion for memory, impression, and our cursed inability to truly know what reality is, to say nothing of the person across the table from us, while drawing your own sharp picture as to who they are.Paris becomes a character in it's own right, but it feels more a Paris off the beaten track and by the still of night, evoking tenderness as one looks at the sad characters, lonely journeys, that last metro, empty wide boulevards, and late night rendezvous, he uses the city to complement the tone of the novel to perfection.Modiano's few characters tip toed through my consciousness like despondent ghosts pining for their lives again, searching for that longing, sifting through thoughts of a departed adolescence, craving for what once was.This is how to write of melancholy and human destinies, and he pulls it of remarkably well. 4.5

  • Dolors
    2019-04-18 23:23

    Set against the backdrop of the sixties in Paris, “In the Café of Lost Youth” explores the idea of a safe haven for those who wander through the “neutral zones” of a city where past, present a future are disquietingly interconnected. Bohemians, undergraduates, writers and philosophers find common ground in the “Condé”, a café where the four narrators struggle to set straight their half-remembered lives while navigating the turbulent waves of an elusive present. But unlike Proust’s “recherche”, time and memory can’t be recaptured again, they disappear along with the list of names, set of addresses and Metro stations that try to give permanence to the passers-by that populate this story. In the end, we are felt to aimlessly roam the meandering streets of Paris, maybe lingering in its transitional zones, in the no-man’s lands that border on everyting and merge with nothing and leave us suspended in limbo, not knowing exactly where that feeling of emptiness has come from but blinded with the radiant light of a fleeting moment of happiness, of lost youth, never regained.P.S. – I read this novella in Catalan, hence, my original review: (view spoiler)[L’escena és el París dels anys seixanta. “En el cafè de la joventut perduda” explora la idea d’un punt de trobada per aquells que deambulen les “zones neutrals” d’una ciutat on el passat, el present i el futur es donen la mà d’una manera inquietant.Bohemis, universitaris, escriptors i filòsofs es troben al “Condé”, un cafè on quatre narradors intenten recordar les seves vides mentre naveguen a la deriva del seu present. Però a diferència de la “recerca” de Proust, el temps i la memoria són irrecuperables, ja que es dissolen juntament amb les llistes de noms, adreces i estacions de metro que intenten, futilment, donar un cert sentit de permanència als vagabunds existencials que habiten aquesta història.Al final, el lector es troba caminant sense destí pels carrers de París, potser aturant-se en les zones de transició, les zones de ningú que es toquen amb tot sense fondre’s amb res i que et deixen en eterna suspensió, en el limbo, sense saber exactament d’on ve aquest buit que t’empapa l’ànima però encegat per la llum radiant d’un moment de felicitat fugaç, vist i no vist, un moment de joventut perduda, que mai més tornarà. (hide spoiler)]

  • Duane
    2019-03-31 00:13

    Paris in the 1950's. If I could choose a time travel destination, it might just be there and then. The War was history, the city was beautiful, and a Bohemian lifestyle existed in a cafe culture that I would have loved to experience.That's the setting for this melancholic story by Modiano. The story of Louki, the enigmatic young woman who is emotionally and spiritually lost. She is constantly on the move through the streets and cafe's of Paris, seeking out others like herself.This is my second novel by Patrick Modiano the Nobel laureate of 2014. He has written 30 novels, most of them only recently translated to English. There is something about his writing style, his themes and his characters, that strike the right note with me.4 solid stars.

  • Hugh
    2019-04-06 22:12

    This is my second experience of Patrick Modiano - I read Dora Bruder a few years ago and to be honest didn't really enjoy it or quite get the point of it. It has been chosen as a group read this month by the 21st Century Literature group.It is only a short book, and perhaps I made the mistake of reading it in several sessions over four days because other commitments meant my reading time was limited, so I feel I missed some of the resonances. It is quite an elusive story - what plot there is concerns a cafe in 1950s Paris called Le Condé popular with bohemian artists, and a mysterious young woman who the regulars there nickname Louki. Louki, whose real name is Jacqueline Delanque, is refracted through the accounts of four different narrators (one of them herself), none of whom create a whole picture. The strongest impression formed is the portrait of the city itself.I did find this an enjoyable read, but I don't feel capable of reviewing it properly.

  • Algernon
    2019-03-23 22:27

    At the halfway point of the journey making up real life, we were surrounded by a gloomy melancholy, one expressed by so very many derisive and sorrowful words in the cafe of lost youth. With this epigraph by Guy Debord I feel ready to dig into my first mystery novel by Patrick Modiano and discover what is so special about his stories to merit a Nobel Prize in literature...The central mystery of this slim yet multi-layered novel is the eternal "cherchez la femme" – the quest to unlock the mystery of the beautiful stranger nicknamed Louki, a quiet young woman who used to come to a small cafe near the Place de l'Odeon in Paris. She was taking refuge here, at the 'Conde', as if she were running from something, trying to escape some danger. This thought came to me upon seeing her alone, all the way at the back where no one would notice her. Louki's portrait is sketched by four narrators, each of them in his or her own way a drifter through life who seeks refuge among the friendly and slightly decadent atmosphere of a bar at night. First there is a student at the nearby Sorbonne, then a private investigator hired by the woman's abandoned husband, followed by Louki herself and concluded by an artist companion. I've always believed that certain places are like magnets and draw you towards them should you happen to walk within their radius. And this occurs imperceptibly, without you even suspecting. All it takes is a sloping street, a sunny sidewalk, or maybe a shady one. Or perhaps a downpour. And this leads you straight there, to the exact spot you're meant to wash up. I fell under the spell of Modiano's prose right from the start – almost like coming home to my own version of Paris, constructed out of those black & white movies of Truffaut and Goddard from the 60's and fleshed out during day-long walks through the streets of the town as I returned year after year to this city that has become my favorite destination in Europe. I know all about magnets, and my favorites are not very far from the haunts of Louki and her friends : Boul. St Michel going to Jardin de Luxembourg and climbing the hill of Montmartre, from Pigalle to Place du Tertre. Modiano fills his pages with the name of these streets that may sound confusing to a stranger in the city, but are filled with history and romance for the true 'boulevardier'.Step by step though, the author guided me from the tourist view to the disturbing, sad inner landscape of people living at the edge of society – misfits, bohemians, loners – a group of mostly young people who meet at the 'Conde' more to hide from the world than to plan to take it by storm. In this life that sometimes seems to be a vast, ill-defined landscape without signposts, amid all of the vanishing lines and the lost horizons, we hope to find reference points, to draw up some sort of land registry so as to shake the impression that we are navigating by chance. So we forge ties, we try to find stability in chance encounters. One of these ties Louki hopes will give her direction in life is marriage to a wealthy businessman. Yet, despite the showroom apartment in posh Neuilly and the attentions of her husband, Louki feels imprisoned by the bourgois lifestyle and runs away. ("Two photo-booth snapshots, one facing the camera, one in profile. And that's what we're supposed to forge links with?")Louki's escapes started years before as a lonely child left to fend for herself by an unknown father and a mother working long evening hours at a cabaret in Pigalle. She started to walk the night streets alone as a teenager, got in trouble with the police and sought help from a friendly woman casually met on the street, ending in the circle of local drug smugglers from another small cafe. It was without the slightest trace of lightheartedness that I returned to that apartment each night. I knew that sooner or later I would leave it for good. I was counting a great deal on the people I would eventually meet, which would put an end to my loneliness. This girl was my first encounter and perhaps she would help me take flight on my own.Further attempts at flight from reality, from herself, from toxic friends and family ties define Louki's journey, illustrated by her favorite books ("Lost Horizon", "Louise, Sister of the Void"), her occasional drug use and her tentavive relationship with Roland, a young man she meets at a bookshop for esoteric material and the final narrator of her story. Our having met, when I think about it now, seems like the meeting of two people who were completely without moorings in life. I think we were both alone in the world. Roland, an aspiring poet and novelist, spends more time in bars and roaming the streets than working, yet he is atuned to the central theme of the novel, that of lost youth and of the places where it can be found buried. Neutral zones have at least one advantage: They are only a starting point and we always leave them sooner or later. Roland is also providing us with the epitaph for the Louki mystery : She wanted to escape, to run farther and farther away, to break violently with her everyday life, to finally be able to breathe. —«»—«»—«»—As far as I am concerned, Patrick Modiano deserves all the praise and the awards that he gets : he is a master stylist who can combine mood and mystery into a compelling tale of human frailty. I plan to read more from his catalogue.

  • Denis
    2019-04-12 22:07

    Lots of things have been written about Modiano's "little music", and once again it is his little music (a certain way of writing, a unique way of creating a special atmosphere, etc) that holds this novel together and makes its undeniable charms. Not by any means Modiano's best book, it is nevertheless as delightful, dreamy, bitter-sweet, vaguely melancholy and extremely nostalgic, as most of his novels are. Nothing much happens, in this story about a mysterious young woman whose portrait emerges through the voices of different men, but, as usual with Modiano, what's important is what's untold and what the reader can sense in between the lines : a world of lost youth, murky pasts, shadows from years gone by, feelings once felt and now slowly fading, memories... Nobody depicts this elusive, "in between" world better than Modiano. He may do that in each of his books, and some people may find him repetitive and boring, but he does it with such style, elegance, and emotion, that it's truly hard to resist. This short novel is elegiac and deceptively simple - it's like a sad, little refrain coming from far away, that you keep humming, and can't remember where or when you heard it first.

  • Jacob Overmark
    2019-04-15 19:33

    This has been a very emotional trip to Paris, touching on so many levels.I picture myself walking the streets of Paris. My then girlfriend was studying and working near the Opera, and I had too much spare time.It is morning, midday, afternoon, evening and night. At all hours I am exploring, new streets and new quarters, going by the Metro to the last station on the line, some times walking back.I have seen all the characters who might have lost their youth, and those clinging hard to what´s left of it.Stopping at a Tabac buying Le Parisien and exchanging the obligatory courtesies, sitting in Parc des Buttes-Chaumont watching life pass by. Taking in the facades of the buildings in the Quartier Tolbiac, almost expecting to bump into Nestor Burma when I turn the next corner.At that time I felt I could easily disappear into Paris. I felt the pulse and went with the flow. Stranger in a strange land we seek sympathy in faces that pass by and those that stop and step into our lives for a while.To me, this is what the Cafe of My Lost Youth is about.How we grow from young to mature and how the urge to belong one day meets with the feeling of integrity, and give birth to the knowledge that you belong wherever you want to.

  • Elina
    2019-04-08 01:09

    Δυστυχώς η γλυκόπικρη αυτή ιστορία δεν με άγγιξε καθόλου. Μάλλον με έκανε να βαρεθώ κιόλας. Δεν ένιωσα να με παρασύρουν συναισθήματα γιατί δεν ξύπνησε μέσα μου κανένα συναίσθημα. Όλο αυτό που διάβασα μου φάνηκε ψυχρό και αποστασιοποιημένο. Ίσως και λίγο ψεύτικο. Τί να κάνουμε...γούστα είναι αυτά.

  • Deea
    2019-03-26 19:20

    I read this book without knowing anything about its subject, its form or anything. I just liked the title and decided to read it. It's a very interesting exercise of literature and the style is totally enticing: while reading it I had the feeling that I was in a boat on a really quiet sea, being carried by the lullaby of the waves. It was a strange sensation and it continued up to the very end.I don't want to write anything about the subject of the book itself as I think any prior information you might have before reading this book will definitely break the spell that the charm of its lines casts on the reader.

  • César Lasso
    2019-04-10 18:10

    No me ha gustado mucho mi primera novela del premio nobel Patrick Modiano. Pasará tiempo antes de que vuelva a asomarme a su obra.En el café de la juventud perdida pretende retratar a una cierta generación de jóvenes en el París de los años sesenta. Para ello, toma como punto de referencia un cierto café Condé donde se reunían una serie de bohemios, la mayoría veinteañeros y algunos adultos que se mezclaban bien con esos jóvenes. Todos tienen en común un afán de vivir y beber el presente. Además del alcohol, algunos consumen drogas.En medio de esos personajes, destaca una tal Louki, a la que todos se refieren en sus recuerdos. Louki aglutina el puzzle que gira en torno a las memorias de varios personajes de la novela.Louki me parece nihilista y se pasa la vida huyendo no se sabe de qué. Probablemente, de sí misma.Veo ciertos puntos en común con mi propia generación del Madrid de los ochenta. Sobre todo, el recurso al alcohol y drogas, que le costaron la vida a algunos de mis amigos y conocidos. Sin embargo, la novela que ahora comento no ha conseguido despertar mi empatía. Los personajes me han resultado planos, carentes de pasión. No digo que Modiano no sepa construir un personaje. Esa falta de volúmenes en la personalidad parecía un recurso del autor, que tal vez pretendiera que fuera el lector quien reconstruyera esos personajes a partir de los detalles que se presentan aquí y acullá.A mí, sin embargo, la novela me ha parecido la radiografía de una galería de encefalogramas planos.

  • Heba
    2019-04-11 18:35

    ...موديانو ..موديانو ...بالرغم من خوفي الشديد قبل قراءة هذة الرواية إلا إنني تغلبت على مخاوفي واستطعت أن أقراها للنهاية وما ذلك إلا لانني أحببت أسلوبك الكتابي رغماً إنه قد يبدو غامضاً وضبابياً في البداية الا إنه سرعان ما ينقشع الضباب وينكشف المعنىحقاً إنه مقهى الشباب الضائع الشباب الذى يعيش الخواء ولا يفكر في أن يملأه.. ليس له ماض بعد فيضيع الحاضر ولا ينتظر المستقبلولكن من يظن إن الشباب لا يمتلك ماض فهو مخطيء.. فطفولتهم وتجاربهم الأولية في الحياة والأشخاص الثانوية التى تظهر على عتبة طريقهم هى الماضيوإن كانوا يحملون ذكريات كابوسية عن تلك الفترة من حياتهم تراهم يحاولون الهروب منها ويحاولون الاختباء بأماكن محايدة لم تشهد ذكريات بعدوفي الحقيقة هم يجرون وراءهم ذكرياتهم أينما ذهبوا وكيف يمكنهم الاختباء والأشباح تعرف كيف تظهر حتى في أكثر الأماكن حياديةسيد باتريك موديانو أريد ان اهنىء نفسي لانني فهمت كتاباتك اخيراً :)

  • Anastasia
    2019-04-08 02:24

    Από την πρώτη σελίδα ξεκινάει η ρομαντική περιπλάνηση του αναγνώστη στο Παρίσι της δεκαετίας του '60. Αναμνήσεις, ελπίδες και ανεκπλήρωτα όνειρα φωλιάζουν στα στενά μονοπάτια, στις πολυσύχναστες λεωφόρους και σε κάθε ξεχασμένη γωνιά της μποέμικης γαλλικής πρωτεύουσας. Ο Patrick Modiano ντύνει τους χαρακτήρες του με μια νοσταλγική ατμόσφαιρα που γεννιέται από θαμπές εικόνες άσκοπων συναντήσεων, συναναστροφών και διαδρομών. Η μαγική, μελωδική γραφή του με τις μικρές, κοφτές περιόδους συντελεί στη βαθιά διείσδυση στην ψυχή των πρωταγωνιστών, στις αδυναμίες, τα όνειρα και τις προσδοκίες που σταδιακά εμποτίστηκαν με καπνό, αλκοόλ και μουσική. Ένα ταξίδι, ένα κυνήγι ή μία φυγή της χαμένης νιότης;"Σ' αυτή τη ζωή που καμιά φορά μας φαίνεται σαν χερσότοπος χωρίς κατευθυντήριες πινακίδες, ανάμεσα σ' όλες αυτές τις γραμμές φυγής και τους χαμένους ορίζοντες, πολύ θα θέλαμε να βρούμε σημεία αναφοράς, [...] για να μην έχουμε την εντύπωση ότι αρμενίζουμε ακυβέρνητοι."

  • Khashayar Mohammadi
    2019-04-16 22:25

    I'm not sure what I read, and I'm not sure why I read it. Maybe the book had a certain cultural significance at the time that is lost for readers of my generation.

  • Stela
    2019-04-14 20:10

    Les points fixes des zones neutresQu’est-ce que l’éternel retour ? Pour Nietzsche, c’est une allégorie aux connotations morales, un choix hypothétique que la mort nous offrirait entre le néant et la répétition perpétuelle et détaillée de notre vie. Pour le hindouisme, c’est la description du destin humain, le piège des avatars, c’est-à-dire des renaissances successives. Pour Mircea Eliade, c’est la dialectique du sacré par rapport au profane : la répétition infinie des gestes archétypales afin de les maintenir vivants dans la mémoire collective. Pour les héros du roman au titre proustien de Patrick Modiano, c’est un peu de tout cela, un effort de reconstituer le passé, en redessinant ses zones neutres que la mémoire a ombragées et qu’ils tentent d’éclairer à l’aide de quelques repères fragiles dans le temps, espace, noms et émotions. Nous étions là, ensemble, à la même place, de toute éternité, et notre promenade à travers Auteuil, nous l’avions déjà faite au cours de mille et mille autres vies.La caractéristique commune de ces quatre « points fixes » est, paradoxalement, l’ambiguïté. Non seulement le temps des événements est imprécis (échappé à la contrainte historique et mesuré seulement en durée pure, pour employer un terme bergsonien), mais aussi la géographie parisienne est vague, les noms sont plutôt choisis que portés et les émotions changent continuellement la perspective. Les quatre narrateurs, en faire semblant de se charger de la désambiguïsation de ces repères, ne font que les obscurcir. Le premier, l’élève à L’École des mines, joue le rôle du narrateur témoin, très peu impliqué dans le déroulement des événements, qui lui ont laissé un souvenir nostalgique d’une femme mystérieuse, dont il ne connaît pas le nom, seulement le surnom avec lequel elle a été baptisée un jour dans le café Le Condé qu’il fréquentait dans sa jeunesse. Pour lui, Louki représente l’éternel féminin, l’amour idéal et ineffable, et la visite dans le passé n’a pas le but de compléter les pages restées blanches du cahier de Bowing, celui qui, obsédé par les points fixes, consignait dedans tous les clients du café, mais de chérir les souvenirs imprécis de sa jeunesse.Le deuxième narrateur, le détective Pierre Caisley, est la voix de la réalité, le narrateur omniscient, qui nous fournit le vrai nom de Louki, ainsi que des informations sur son passé. Il semble déchirer impitoyablement le voile de mystère, en rendant Louki ordinaire, mais à la fin lui aussi, ensorcelé, lui permet de s'évader du con de la lumière cruelle avec lequel il l'avait capturée. Quant à Louki, le narrateur héros, elle nous offre quelque détails de son enfance, peut-être pour justifier son besoin perpétuel d’évasion (« Je n’étais vraiment moi-même qu’à l’instant où je m’enfuyais. Mes seuls bons souvenirs sont des souvenirs de fuite ou de fugue. ») et à la fin de sa courte histoire elle se rebaptise d'un nom qui semble illustrer sans équivoque son choix dans le dilemme nietzschéen :Un jour de cafard, sur la couverture du livre que Guy de Vere m’avait prêté : Louise du Néant, j’ai remplacé au stylo bille le prénom par le mien. Jacqueline du Néant.Enfin, c’est Roland, le narrateur au nom d’emprunt et au rôle complexe réunissant à peu près les rôles joués par tous les autres narrateurs, qui recueille les fils narratifs et porte l’histoire à sa fin, sans la dérober de sa marge de mystère. C’est Roland qui nous aide à dessiner la carte de Paris, le Paris des rêves et des espoirs, des zones neutres où se perdent les pas des amants et les visages des gens rencontrés par hasard, le Paris des Champs Elysées où les Orphée tournent en vain la tête après leur Eurydice qui habite les limbes:Je préfère remonter à pied les Champs-Élysées un soir de printemps. Ils n’existent plus vraiment aujourd’hui, mais, la nuit, ils font encore illusion. Peut-être sur les Champs-Élysées entendrai-je ta voix m’appeler par mon prénom… Mythique Paris de leur jeunesse. Jeunesse qui s'appelle Louki, évidemment, silhouette élusive et changeante selon les perceptions de chacun, pour symboliser soit un idéal, l'éternel féminin de l’élève à l'École des mines, soit un mystère à être gardé révérencieusement, comme pour le détective, soit l’Amour, comme pour Roland. La jeunesse, seule partie de la vie qui nous pourrait convaincre à choisir l’éternel retour, mais qui elle, malheureusement, choisit toujours le néant.

  • Sofia
    2019-03-21 19:29

    Το café της χαμένης νιότης είναι η ιστορία ενός κοριτσιού που έχει εξαφανιστεί, όπως αυτή ξετυλίγεται μέσα από το πρίσμα διάφορων ατόμων του περίγυρού της. Σε κάθε κεφάλαιο υπάρχει κι ένας διαφορετικός αφηγητής που προσθέτει κάτι στο ψηφιδωτό της προσωπικότητάς της. Κάποια στιγμή, ακούμε και την δική της πλευρά να φωτίζει επιλεκτικά όσα θέλει εκείνη να μας αποκαλύψει, και μόνο αυτά.Το βιβλίο δεν έχει ιδιαίτερη δράση κάτι που ίσως να κουράσει κάποιους αναγνώστες. Από την άλλη νομίζω ότι ο στόχος του Modiano δεν ήταν τόσο η πλοκή, όσο η αποτύπωση της ατμόσφαιρας του Παρισιού της εποχής της δεκαετίας του '60, των μποέμ, όταν όλα φάνταζαν πιθανά:"Στο Conde ποτέ δεν ρωτούσαμε ο ένας τον άλλον για το από πού κρατούσε η σκούφια μας. Ήμαστε πολύ νέοι , δεν είχαμε παρελθόν ν’ αποκαλύψουμε, ζούσαμε στο παρόν."

  • Neil
    2019-03-30 19:13

    I had sat down at the counter. I had taken a postcard and started to write. "Just wait a little bit longer. I think things will be better." I had lit a cigarette and stuck a stamp on the card. But who to send it to?This is my first experience of Modiano and I am grateful to the 21st Century Literature group for choosing it for the February 2018 group read because I doubt I would have picked it up otherwise. It is very short, but it probably needs at least 2 readings to get to grips with it.There are four narrators (a student in a cafe, a private detective hired by a husband, the main protagonist herself and one of her lovers) and they take a section each in such a way that the whole novel builds a picture of Jacqueline Delanque (aka Louki). Building you own picture of Louki is perhaps one of the key elements of the story so I won’t include any details here. But Eternal Recurrence is a repeating phrase and several sci-fi books put in multiple appearances.The writing is curiously detached. At one point, I was bizarrely reminded of Winnie-the-Pooh when Piglet says he can take part in a Woozle hunt because he has nothing to do until Friday. All the people in this novel seem to be drifting:It was too late to catch the last metro. Just past the cafe was a hotel with the door open. A bare bulb lit a very steep staircase with black wooden steps. The nightwatchman didn’t even ask our names. He simply told us the number of a bedroom on the first floor. "Perhaps we could live here from now on," I said to LoukiAnd the quote at the start of my review seemed to sum up to mood of the book.The other key character in the book is the city of Paris. A knowledge of the geography of Paris might add to the experience of the book. The company I used to work for had its head office on the outskirts of the city so I made fairly frequent trips there with visits to the city centre for dinner etc.. This meant I recognised some of the name of places, but I get the feeling that a proper knowledge of Paris would enhance the mood of the book. However, even without that knowledge, the writing style, which is very minimalist, along with the indirect discovery of a lot of the story, makes for a very atmospheric read. This is the Paris of late-night metro rides, of all night cafes, of night time walks along boulevards.I think my plan is to let this marinade for a few days and then come back and read it again. There are references back and forward, so having an awareness of the way things develop will, I think, make this a fascinating book to look at again.

  • Lalarme23
    2019-04-10 20:33

    Tôi đã không muốn đọc quyển sách này, vì tôi cảm giác, nó sẽ rất gần với mình, nó sẽ là lời thủ thỉ về một Paris nào đó đã qua của tác giả với những số phận trôi dạt trong tuổi trẻ của mình, những số phận bất an, buồn, bối rối và lạc lõng. Tôi không muốn đọc nó vì tôi nghĩ tôi sẽ tìm thấy tôi trong đó, tôi của những năm tháng mà Paris giống như một trốn để tôi trốn vào tìm cho mình ý nghĩa của chuyến hành trình của đời mình.Nhưng rồi cũng đọc, có lẽ cũng với cùng 1 lý do mà tôi không muốn đọc nó. Tôi muốn đọc khi tôi sắp rời Pháp, sắp sẽ chẳng biết bao giờ mới quay về Paris nữa, tôi muốn tìm thấy những tên đường, những cửa hiệu mà biết đâu tôi vẫn còn nhớ trong kí ức mình, tôi muốn được chiêm ngưỡng Paris qua một người sống ở đó, như tôi muốn chiêm ngưỡng chính mình, qua những kí ức vụn vặt của một thời xa xôi.Quyển sách buồn, nó có kiểu u buồn rất Pháp mà những ai sống ở đây sẽ hiểu được, những ai chìm đắm trong sự rộng lớn của Paris để cho bản thân trôi theo dòng chảy của con người, của cuộc sống thường nhật sẽ hiểu được. Nó buồn, và nó đẹp, nó mang sự lịch thiệp, nhưng lại đầy vẻ tiếc nuối. Nó vừa có thật vừa không thật, những nhân vật đó, chặng đường cuối của họ, mang dáng vẻ tội nghiệp và đẩy đưa theo sự an bài của số phận.Hôm tôi bảo bạn tôi, đọc quyển này thấy gần gũi quá, không chỉ vì bản thân tôi cũng trói mình vào nỗi buồn để tìm ra vẻ đẹp vĩnh cửa của nó, một sự quy hồi vĩnh cửu, khi rút cuộc mọi thứ trên cuộc đời đều sẽ quay về với nỗi buồn để ôm ấp cho đến chết. Tôi đọc mà như trôi đi trên trang sách, tôi đi trong hành trình vô định của nhân vật, trôi đi để chẳng đọng lại gì, chẳng nhớ được câu chuyện gì ngoài những điểm chính trên chặng đường của họ. Như thể, chính tôi, vào một buổi chiều buồn tháng 10, tôi lên Paris để mình lang thang khắp nơi, xong đến cuối cùng, tôi ngồi trong quán Cafe De Flore và nhận ra rằng, tôi đã không biết mình đã đi đâu, đang ở đâu, làm gì, với chính tuổi trẻ của mình.Không giàu có,nhưng tinh tế, không dày, nhưng hiệu quả, không mang một câu chuyện có sức nặng, nhưng chất chứa vẻ đẹp đơn giản của cuộc đời. Một quyển sách nên đọc, khi ta đã có nhiều trải nghiệm trong đời.

  • Andy
    2019-04-03 01:30

    This was the first book I've read by Patrick Modiano, the well-known contemporary French novelist, and I have to say it was disappointing. I was initially attracted to it by the title, a reference drawn from 60's radical and Situationist theorist Guy Debord's "anti-memoirs." Loosely, the story revolves around a mysterious young Bohemian woman, Louki, described from several points of view: a young student who frequents the same café; a private-eye hired by her much-older husband to find her; Roland, her friend and possible lover; and Louki herself. Individual moments are compelling, but the whole is rather banal. The characters are mostly forgettable, most damningly so Louki herself. There are interesting moments, particularly the first section narrated by the young student describing life in the café all the characters habit, but it devolves after the opening chapter into a rather random and clichéd story of male obsession with a troubled, beautiful young woman, invariably ending in her self-destruction. Mix in some occultists and Roland's pseudo-Lettrist philosophy, and that is, as they say, about it.

  • فهد الفهد
    2019-04-05 01:23

    مقهى الشباب الضائع التجربة الأولى مع النوبلي (باتريك موديانو)، وهي تجربة مخيبة، رغم أن الرواية كتبت بطريقة تعدد الرواة والتي أفضلها إلا أنها كانت ثقيلة جداً.

  • Francisco H. González
    2019-04-08 00:32

    Van cinco con esta las novelas que leído de Patrick Modiano (Boulogne-Billancourt), el cual a medida que lo leo me va demostrando que tiene un estilo propio, muy reconocible y para mí, deleitable. Se dice a menudo que algunos escritores siempre escriben la misma historia una y otra vez, hablaríamos de un eterno retorno, como el experimentado por Roland, el protagonista de la novela, el cual como Walter Benjamin hacía con los pasajes de Paris, éste hace lo propio con el registro de esas zonas neutras parisinas en las que se asienta, tratando así de conjurar los fantasmas del pasado, las heridas y llagas de su juventud, los rostros que no quiere volver a ver, las infaustas experiencias que quiere desterrar, ese pasado que nunca acaba de pasar y sí de posar, pues como una piedra en el corazón cuesta mucho despojarlo de uno mismo, y por mucho que cambie de domicilio, de barrio, París es como un tablero de ajedrez donde los peones como él tienen movilidad reducida y la realidad les viene cercada o enmarcada por unos límites que parecen imposibles de superar, salvo quizás a través de la muerte, que sería la liberación definitiva, que le permitiría a Roland y la joven que conoció en un café en su juventud, una tal Louki, cortar con la maroma umbilical que la liga a una realidad de la cual siempre estar huyendo, donde su estado ideal, el de Louki es la huida, el tránsito, el deambulamiemto, y aquí el despeñamiento. Y como en sus otras novelas encuentro aquí una prosa notarial que levanta acta de un mundo extinto, un registro topográfico de un París que se metamorfosea, un intento siempre vano de dejar constancia de nuestro paso por la tierra, a fin de dejar de ser simples so(m)bras del pasado.Anagrama. 2008. 132 páginas. Traducción de María Teresa Gallego Urrutia

  • Roberto
    2019-03-28 00:08

    Tutto comincia in un normalissimo caffè di Parigi, il Condé, dove una giovane donna attira misteriosamente l’attenzione del narratore. Questa donna, Jacqueline, detta Louki, sarà il filo conduttore delle storie raccontate dai vari personaggi che di capitolo in capitolo si alterneranno nella narrazione. Tutti i personaggi, che sentono in qualche modo la mancanza di qualcosa o qualcuno, raccontano una parte della stessa storia e sono alla ricerca di qualche informazione su di lei.Louki è una donna sfuggente ed enigmatica, ma allo stesso tempo fragile e indifesa. Si muove con difficoltà nella sua vita apparentemente misteriosa, in fuga da un passato forse scomodo e affascinando chi ha la fortuna di conoscerla. La scopriamo con brevi immagini, rapidi fotogrammi, vagabondaggi tra le strade di Parigi.I vari personaggi tendono a vedere in lei quello che ciascuno di loro avrebbe voluto essere; in qualche modo lei rappresenta l’immagine della loro gioventù ormai perduta. Lei è sfuggente, tutti si innamorano di lei, ma nessuno è mai riuscita a possederla veramente. “Non ero veramente me stessa se non nel momento in cui fuggivo. Gli unici bei ricordi che ho sono ricordi di fughe vere e proprie o di scappatelle da casa”Il romanzo, che non ha una vera e propria trama, descrive con precisione maniacale per i dettagli e con un misto di nostalgia, rimpianto e malinconia, la breve vita di Louki e sue varie fughe. La donna fugge prima dalla madre, poi dalle amicizie ambigue, dal marito, dall’amante. E anche da sé stessa, fingendosi spesso quello che non è. La narrazione si sposta lungo un flusso temporale variabile, non continuo, con continui flashback che rendono le situazioni indefinite e spesso confuse. Molto belle le atmosfere di questo libro, le vie di Parigi, i tavolini dei caffè semivuoti, le fioche luci della strada. E l’immagine della gioventù vista dall’età matura, una immagine desiderata, sfuggente e purtroppo inafferrabile.

  • Ginny_1807
    2019-04-01 23:11

    Piccolo gioiello di laconica intensità espressiva e perfetto impianto strutturale. Mi rammarico di non avere iniziato la lettura di Modiano da questo romanzo, perché mi avrebbe permesso di rapportarmi alle sue tematiche e alla sua poetica in modo meno dispersivo e più consapevole.Ben lungi dall'essere una lettura di semplice impatto, come potrebbe apparire ad un lettore disattento, la narrazione a quattro voci - e per di più proiettata in due diversi piani temporali - mette in campo questioni complesse ed una visione della vicenda, e dell'intera esistenza umana, ricca di sfaccettature, di prospettive ed interpretazioni molteplici.Straordinaria la figura di Louki che, come la Parigi che fa da sfondo alla storia, appare trasfigurata, oltre che dal modo in cui è stata "percepita" dai singoli narratori, dalla lente deformante degli anni trascorsi; nonché filtrata attraverso le frammentarietà e labilità della memoria di ciascuno dei protagonisti.In questa polifonia di voci e visioni, Louki finisce per identificarsi con la città tanto amata e ormai perduta, con una gioventù inquieta e vissuta come un vagabondare senza punti di riferimento; con quella "malinconia oscura" che induce a cercare di scomparire nelle "zone neutre" e a individuare ogni possibile via di fuga, in un eterno, incomprensibile destabilizzante ripetersi, senza tempo né senso, di fatti, di luoghi e di presenze.Magnifico (anche) il finale.Per me è un capolavoro.

  • Tasos
    2019-04-05 01:13

    Δεύτερο τετράστερο για τον Μοντιανό μετά την περσινή Βίλα της Θλίψης, αρχίζω ήδη να καταλαβαίνω γιατί όλοι γράφουν πως είναι ένας συγγραφέας της μνήμης στα χνάρια του μυθικού συμπατριώτη του, του Προυστ. Εδω αντί για τον μοναδικό/μοναχικό αφηγητή της Βίλας, έχουμε τέσσερα πρόσωπα, εξίσου μοναχικά και μόνα, και η αφήγηση γίνεται εκ των πραγμάτων σπονδυλωτή κι οι αναμνήσεις διαθλώνται κι ανασυντίθενται από πολλάπλές οπτικές γωνίες, με την ίδια ωστόσο ηδονική μελαγχολία για ένα φλανερικό παρελθόν που έχει περάσει ανεπιστρεπτί. Το διάβαζα κι ήθελα να είμαι κι εγώ θαμώνας στο Café Conde και να περιφέρομαι στις Ουδέτερες Ζώνες με μόνη πυξίδα την αβάσταχτα γοητευτική ennui των επισκεπτών του. Πέρα όμως από τους συναισθηματισμούς, δεν μπορεί κανείς παρά να θαυμάσει τον Μοντιανό που σε μόλις 150 σελίδες παίρνει τα θραύσματα των αναμνήσεων μιας ομάδας ανθρώπων και αναπλάθει την ατμόσφαιρα μιας ολόκληρης εποχής, μιας πόλης και μιας ομάδας ανθρώπων που δεν ήθελαν να αλλάξουν τον κόσμο (αυτό θα γινόταν σε λίγα χρόνια με το Μάη του 68), αλλά προσπάθησαν να κατακτήσουν την αιώνια επιστροφή.

  • Nguyễn Quang Vũ
    2019-04-12 18:29

    Trong bản đồ văn học thế giới thì văn học Pháp có một vị trí vô cùng đặc biệt. Không phải đơn giản hay vô tình mà nước Pháp đứng đầu trong danh sách tác giả đoạt giải Nobel văn chương trên thế giới (với hơn 13 tác giả). Và tác giả gần đây nhất chính là Patrick Modiano (Nobel năm 2014).Mình đọc Modiano vì tò mò. Sách của ông được xuất bản ở Việt Nam từ rất lâu rồi. Cuốn đầu tiên mình đọc là "Phố những cửa hiệu u tối". Đọc xong muốn tông cả cuốn sách vào tường. Không nản chí, mình quyết định theo trào lưu dấn thân - rất thần bí và vô cùng khó hiểu nhưng thời thượng - mình nhai tiếp cuốn này. Cử thảnh thơi mà nhận mình dốt đi cho nó lành. Cơ mà đọc cuốn này cứ như ăn một miếng xương cục. Miếng xương to, hoàn toàn không có thịt. Có nhiều khi cảm giác những con chữ cứ trôi tuồn tuột khỏi trang giấy. Tự dưng có lúc thấy hình như câu cú Tiếng Việt có vấn đề gì đó, nhưng đọc kỹ lại thấy vẫn đúng ngữ pháp. Không thể hiểu được. Lỗi của ai ? Của mình, của Modiano hay của người dịch ? Chắc là của mình. Cuối cùng thì mình cũng kết thúc xong cuốn sách mà vẫn giữ được nó nguyên lành. Phù ...Nói qua một chút về cuốn "Phố những cửa hiệu u tối" và quyển này: Điểm chung là có một người nào đó đang tìm lại quá khứ (một dạng bản ngã thì đúng hơn). Có thể là quá khứ của chính người đó, hoặc là của một người khác. Vì một lý do nào đó họ bị mất quá khứ (mất bản ngã ?), họ chẳng biết họ là ai và họ lần theo những sợi dây mong manh để tự tìm ra câu trả lời. Cả câu chuyện có vẻ giống một dạng ẩn dụ nhưng lằng nhằng và chẳng có gì rõ ràng lắm.Nói chung là đọc xong hai cuốn này, mình hết muốn đọc cuốn "Quảng trường ngôi sao" và "Những đại lộ ngoại vi". Thôi, để dành khi nào đầu óc mình sáng hơn tí nữa thì đọc. Bây giờ chuyển sang đọc hồi ký cho nó hồi hộp :D

  • Parastoo Ashtian
    2019-04-06 22:12

    تا امروز، گاه و بی‌گاه به ویژه غروب‌ها، هنوز صدایی در خیابان می‌شنوم که مرا به اسم کوچکم می‌خواند. صدایی گرفته و رگه‌دار که گاهی در آخر هجای فرانسوی مانند واژه‌ها کشش بیش‌تری می‌دهد و می‌چرخاند و من فوری می‌شناسمش: صدا، صدای لوکی است. رو به عقب برمی‌گردانم. هیچ‌کس... و این حس نه تنها در غروب، بلکه در اوج عصرهای دل‌انگیز تابستانی که خوب نمی‌دانید یا حتی فراموش کرده‌اید در چه سال و زمانی هستید، مدام اتفاق می‌افتد. همه‌چیز چون گذشته، از نو سر می‌گیرد. همان روزها، همان شب‌ها، و همان مکان‌ها و دیدارهایی که در گذشته داشتیم. آری آغازی جاودانه...از متن کتاب

  • Hà NguyệtLinh
    2019-04-13 19:14

    Mình ghét cuốn này. Ghét cay ghét đắng. Mình có thể bỏ cả ngày để chì chiết từng lời trong đó.

  • Chim Cụt
    2019-04-19 00:26

    LẠC LỐI TRONG MÊ CUNG MA MỊCách đây cỡ mười năm, khi còn là sinh viên, tôi đi làm thêm ở quán cà phê kem. Ngày ngày có một thứ mùi thơm chết người len lỏi vào khoang mũi tôi, đánh thức cả những giác quan không dùng để ngửi: Mắt ngắm nhìn chất lỏng màu nâu sữa chảy từ máy pha Espresso vào ly, tai lắng nghe tiếng tạo bọt, tay rắc bột quế lên lớp mền bồng bềnh trắng xóa như bọt biển, đầu lưỡi nếm vị của chiếc bánh cookie còn sót trên đầu ngón tay. Vốn dĩ hấp dẫn là thế và một khi chưa được thưởng thức, nó càng không cưỡng lại được.Cappuccino, một vẻ đẹp nguy hiểm!Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối, một vẻ đẹp cũng nguy hiểm không kém!Ban đầu tôi rước ẻm về vì bìa sách quá ư quyến rũ, vì tựa sách hết sức thu hút, như ban đầu tôi bị Capu gạ gẫm bởi tất cả những thứ kể trên. Nhưng đúng là lừa đảo, dối trá, xỏ lá cả đôi! Nội dung quyển sách không thật sự có nhiều chút hấp dẫn còn vị của Capu thì chẳng ngọt béo tí nào.*Đọc Quán trẻ lạc bản Việt văn này, tôi cảm giác như bị quăng vào một đống chữ cái của chính nó bản Pháp văn. Thoạt nhìn đều là những văn tự Latinh như tiếng Việt, đập vô mắt là các từ có điểm giống với tiếng Anh nhưng để hiểu nội dung thì tôi mù mờ chẳng kém nghe phim trên kênh HBO, Star Movies.Kẻ khiến tôi lạc lối trong chính tiếng mẹ đẻ của mình không ai khác là những tên riêng và những số nhà. Chúng dĩ nhiên rất Pháp thì đã đành, chúng lại còn tụ tập thành đống có, rải rác có, rất nhiều rất nhiều. So sánh như quân Nguyên chỉ hơi quá chứ không phét lác. Ngay khi tôi ngờ ngợ mình nhận ra được tên gọi ấy là ai, địa chỉ kia là ở đâu thì tác giả lại quăng cho tôi một danh từ riêng chỉ người và nơi chốn chưa từng xuất hiện ở những trang trước đó.Patrick Modiano này, ông giỏi lắm! Tôi lạc rồi nhé.Ông đã tung hỏa mù thành công với một đứa chỉ biết bonjour, bonsoir, merci beaucoup. Nhưng tôi e là đến cả độc giả bình dân Pháp chắc cũng bị cuốn này xoay mòng mòng ít nhiều chớ chả chơi.*Tòng phạm của bọn kia là những thời điểm rối ren chồng chéo nhập nhằng loạn xì ngầu, mà chỉ bằng việc chuyển đoạn cũng không đủ khiến tôi thôi phân vân nên vén tấm màn thời gian này về quá khứ hay dừng ở hiện tại. Phải chăng Modiano có biệt tài đánh cắp khả năng định vị thời gian của độc giả? Các cuốn sách khác của ông có thế không?Chưa dừng ở đó, thậm chí trong cùng một đoạn ông cũng không ngừng làm tôi mụ mị về thời gian. Vốn dĩ tâm trí đã khá mệt khi phải lặn ngụp trong những hồi nhớ nhớ quên quên nhân vật và địa điểm, tôi đuối sức khi được ông triệu hồi từ quá khứ về hiện tại. Tôi cứ đọc cứ đọc cứ đọc cả khi đã đánh mất khái niệm thời gian.Thôi lạc nữa rồi Modiano ơi!*Tôi thật sự tin rằng mình đã ngu đi ít nhiều khi không thể phân biệt nổi ai đang kể chuyện trong cuốn sách này.Đầu tiên, tôi nghĩ đây là ngôi kể toàn tri không hạn định đóng vai trò như chức năng của một máy quay 360° không góc chết. Sau, tôi sửa lại tí nhận định của mình: Đó là một anh chàng thám tử được thuê theo dõi một cô vợ xinh đẹp đang chạy trốn chồng. Sau nữa, tôi hoàn toàn đập gãy nhận định ban đầu của mình và quay sang phe bình đẳng ba bên cùng có lợi - từng nhân vật mang tiêu điểm đều được vinh dự xếp vào vị trí ngôi kể thứ nhất.Đến cuối thì tôi không dám khẳng định Modiano đánh lạc hướng độc giả bằng bao nhiêu nhân vật "tôi". Là ba chăng? Nhưng người thứ ba là ai thì thật xin lỗi tác giả, tôi không chắc.*Dù sao đi nữa tôi đã vượt qua được những rào cản trên để đến với nội dung ma mị không kém dáng vẻ của Quán trẻ lạc.Ở đó, tuổi trẻ của những người còn hiện diện hay đã vắng mặt (tôi mượn từ của tác giả nhưng không cùng một ý nghĩa, ít nhất tôi xác định đó là chết, còn tác giả thì để họ mộng du đi tha phương), có lúc rõ ràng nhưng chập chờn như của Louki, có lúc lại mờ tịt bế tắc như của Roland.Tuổi trẻ của ai cũng sẽ có lúc cao hứng nhưng đều sẽ dừng lại, theo một cách mà chúng ta không tự chủ được.Thời gian làm điều đó.*Chợt nhớ Kertész Imre ghê nơi!Cùng với Patrick Modiano, cả hai đều thôi thúc tôi lùng sục tìm đọc những tác phẩm khác. Của Imre là Không số phận, của Modiano là Những đại lộ ngoại vi. Làm gì ư? Để xem sở trường của Imre có thật là viếtcâu dài ngoẵng từ trang này sang trang khác mà mãi chưa tìm được dấu chấm câu hay không. Để xem có đúng là Modiano luôn dẫn dụ độc giả cặp kè đủ loại người và con đường hay khu phố trong bối cảnh của quyển sách hay không.Cùng với Patrick Modiano, cả hai đều có tác phẩm kiến tạo cho tôi những bài cảm nhận không ngắn nhưng chẳng có tẹo khen nào. Tôi không dám nhận đó là chê, vì viết câu dài ứ dễ, vì khiến độc giả u mê cũng là tài năng. Chỉ là họ cùng với sách của mình không có điểm hấp dẫn tích cực nào tác động đến tôi.Có lẽ, càng có nhiều những nhận xét khen chê trái chiều, quyển sách càng được đón đọc bởi nhiều tầng lớp độc giả.*Xin thêm đôi dòng nữa về phần biên tập. Đó là nửa cuối quyển sách có mấy đoạn đối đáp gồm lời thoại và lời dẫn đều được đặt trong dấu ngoặc kép. Nguyên tác được trình bày thế nào mà bản dịch lại thế này thì khiến tôi hoang mang với cách viết của Modiano quá. Có thể kể ra hai ví dụ:“Không hề, tôi nói với anh ta. Rất vui mà. Hop Signor...”“Chắc ta phải bấm chuông cửa thôi, Louki nói với tôi. Em chắc có ai đó đang đợi chúng ta.”

  • Haiiro
    2019-04-17 20:10

    Cuốn sách kiến tạo nên một không gian đa chiều, nơi nỗi buồn hiện lên đầy chất điện ảnh, thi ca và triết học. Nỗi buồn ở đó tôi chỉ không nhìn thấy được, còn thì đã chạm vào mọi giác quan khác của tôi, thực có thể và đã làm tôi thấy bải hoải trống rỗng trong vài khoảnh khắc thoáng qua mặc dù Modiano chưa từng thật sự đề cập đến nó trong những con chữ.Có lẽ vì phần nào đã chuẩn bị tâm lí khá kĩ càng, Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối không quá mức khó tiếp nhận như tôi lo sợ trước đó. Ít ra ở một mức độ nào đó, cuốn sách này với tôi rõ ràng là còn dễ vào hơn Vô tri của Milan Kundera và Viễn vọng của Patrick Deville dù gần như chắc chắn rằng tôi chưa thể chạm được đến tầng sâu những ngụ ý được Modiano bỏ công cài cắm. Và bản dịch này, chưa bàn đến việc có sâu sát bản gốc hay không, cũng có đôi chỗ rất thú vị (đơn cử như chỗ "sổ khung" ở trang 57, chà, hay ho thật chứ bộ).Bởi vì cốt truyện tương đối giản lược, đến gần như là chẳng có gì, Modiano gây ấn tượng cho tôi ở cái cách ông đắp da thịt lên trên bộ khung xương ấy. Ở Louki - cô gái linh hồn của cuốn sách - có điều gì đó rất mang tính biểu tượng dù tôi không thể cụ thể hóa được "điều gì đó" thành một từ ngữ có giá trị hơn. Một cô gái dường như mất phương hướng giữa quãng tuổi đáng phải là đẹp nhất của đời mình, một cô gái tôi có thể mượn để soi mình vào... Những lát cắt nho nhỏ về kiếp sống ngắn ngủi, tạm bợ của cô ta qua lời kể mê mê man man của (tôi tin là) 4 nhân vật "tôi" khác nhau đã kéo tôi lướt đi giữa các ngóc ngách nhỏ bé trên nước Pháp, cũng đồng thời phủ lên tôi những sợi dệt lạnh buốt của nỗi buồn bã mơ hồ, một nỗi buồn không ba xu và tôi sẽ roll in the deep theo một cách thật là quý tộc - nói đoạn bèn mỉm cười vẻ sâu xa khả ái.Có một chi tiết ở phần đầu qua lời kể của "tôi" trường Mỏ mà tôi rất thích, ấy là ý nghĩ cố định một ai đó bằng những ghi chép hoặc suy nghĩ. Haha, thật điên khùng và cũng rõ là lãng mạn. Tự hỏi không biết có đôi lần nào tôi được cố định trong đầu một ai đấy không. À mà thôi, nhiều lần chút đi. Nếu có thì cái cuộc đời "trung tính" này cũng không đến mức nhạt nhẽo lắm.Lỡ cao hứng tặng công túa có 1 cuốn thôi mà sinh nhật nhận lại được cả một chồng. Tí thì ngất vì cảm động :)) Biết Minh Minh cu te nhưng thế này là vượt dự tính của em đấy muahahaha.Tiếp theo tiếp tục là lời chin nhỗi vì đến tận bây giờ em mới đọc. Ngâm dễ sợ huhu.

  • Aprile
    2019-03-24 23:12

    O dell’essere randagiLo studente senza nome è giovane. Ben dipinta la sua insicurezza mentre cerca conferme sulle proprie scelte di studio, timoroso di essere giudicato in base alla zona della propria abitazione, per timidezza o delicatezza incapace addirittura di chiedere il nome di battesimo a Louki, in cerca di qualcosa in ambienti diversi da quelli frequentati abitualmente da studenti, frequentatore del Caffè Le Condé dove l’entrata è libera e a nessuno viene chiesto nulla, dove si trova compagnia senza dover presentarsi e conseguentemente attribuirsi un ruolo che non si sa ancora quale sia. In questi tratti riconosco la giovinezza… Bellissimo racconto, questa prima parte, ha creato in me curiosità di proseguire.Caisley è un uomo maturo con capacità decisionali che accetta la propria esistenza dandole un significato, anche se tanto avrebbe voluto essere un editore di libri d’arte. Bellissimo racconto questa seconda parte, mi ha fatto provare la gioia di quando scopro uno scrittore che mi piace. Louki invece è randagia. Già dai primi anni della sua adolescenza fugge per la mancanza di una affettività manifestata della madre, fugge per solitudine. Louki non è disorientata perché giovane, è disorientata e frastornata perché affettivamente non coltivata. Racconto piatto questa terza parte, senz’altro poi si riscatta.Tutti gli altri avventori, dei quali perlomeno venga data qualche piccola informazione sono sostanzialmente degli insoddisfatti o vogliono nascondere qualcosa della loro vita passata (dottor Vala).Ho poi trovato Roland e la sua quarta parte insignificanti.Ritengo che “Nel caffè della gioventù perduta” abbia un problema di centratura, perlomeno se lo leggiamo tenendo in considerazione il titolo che Modiano gli ha attribuito.

  • Nahed.E
    2019-04-12 02:34

    لقد تمت تربيتنا في خشونة، إما المشي وإما الموت؛ إذا ما سقطت ، فإن الآخرين سيواصلون المشي لا يجب عليّ التعلق بالأوهام؛ لكن الأحوال تتغير لم تكن هذه المكتبة فقط ملاذاً، بل كانت أيضاً محطة في حياتي .. لم أكن نفسي بشكل حقيقي، إلا في اللحظات التي أهرب فيها، ذكرياتي الوحيدة، هي ذكريات الهروب والفرار ،لكن الحياة تنتصر في النهايةلم يعد ثمة خوف من أي شئ ، كل الأخطار باتت تافهةإذا جرت هذه الأشياء بشكل سيئ ، فما علي المرء إلا أن يستيقظكنت أمشي وأنا مُتعجلة الوصول إلي النهاية .. ثم فجأة واصلت الحياة مسيرتها بأفراحها وأتراحها !/ أن تقرأ لموديانو فكأنك تشاهد فيلما فرنسيا في منزلك في الوقت الذي لم تجد فيه شيئاً آخر لتشاهده ! وعليك أن تنتظر وأن تُحمس نفسك لمواصله المشاهدة وإلا فالوقت ضائع .. والاستفادة قليلة .. والمتعة في بعض اقتباسات قد لا تبقي في ذاكرتك طويلاً بعد إغلاق الكتاب موديانو .. معك لم أعد أتفاجئ .. فلقد اعتدت إحساس الضياع بين سطورك .. وحين أجدني كذلك أبتسم (: فلقد صارت الأمور هكذا بصورة طبيعية وقد حققت هدفك بالفعل .. فلقد أضعتني بين الوجوه والذكريات .. بين الماضي والحاضر ، بين عبثية الحدث ، وضبابية النهاية عزيزي القارئ أنت تتقن الصبر مع موديانو .. ومع ذلك لا تغلق الكتاب في منتصفه .. انت تنتظر .. وتنتظر .. وضميرك يؤنبك لو حاولت أن تُنهي حيرتك بيديك أو أن تذهب للصفحات الأخيرة مباشرة .. فيمكنك بسهولة أن تفعل ذلك ولن تشعر بإنك قد خسرت شيئاً في المنتصف ، ثم تعود لتمر بعينيك سريعا علي ما فاتك ولا مشكلة .. ولكنك عادة لن تفعل - إلا حين ينفد صبرك تماما - وستختار الطريق الأطول المُحير دائما!!